Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Chuyện về người ở lại: "Sáu ngày cho một đời người"

Thái Nguyên17/08/2026Trường Đại học Hải Dương (Trường Đại học Hải Dương)16 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau khi tốt nghiệp Đại học Bách khoa Hà Nội, Lê Văn Huỳnh nhận lệnh nhập ngũ khi vừa mới cưới vợ được vỏn vẹn 6 ngày. Trong cái đêm chia tay vội vã tại quê nhà Thái Bình, anh không nói nhiều về chiến tranh, chỉ lẳng lặng chẻ sẵn một đống củi cao quá đầu người, gánh đầy hai chum nước và dặn vợ: "Anh đi rồi sẽ về, em ở nhà thay anh chăm mẹ".

Tại chiến trường Thành cổ Quảng Trị năm 1972 – nơi mà mỗi mét đất đều thấm máu, Huỳnh cảm nhận được ngày định mệnh đang đến gần. Trước khi hy sinh 3 tháng, anh đã bí mật viết một bức thư dài 10 trang giấy học trò hoen ố vì khói bom.

Trong thư, anh dự cảm chính xác ngày mình mất. Anh viết cho vợ: "Ngày thống nhất, em hãy ra miền Bắc đón anh. Nếu thấy bia mộ không có tên, mà chỉ có dòng chữ 'Liệt sĩ chưa biết tên' cùng một vài ký vật nhỏ, đó chính là anh...". Anh còn dặn vợ hãy đi bước nữa để có người nương tựa, vì "đời em còn dài, anh không muốn em phải làm một 'vọng phu' thời hiện đại".

Anh hy sinh vào đúng ngày tái chiếm Thành cổ. Suốt 30 năm, chị Sơn vẫn một lòng chờ đợi, không đi bước nữa. Năm 2002, nhờ bức thư tiên tri ấy, người ta đã tìm thấy hài cốt anh đúng như những gì anh mô tả.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn