Chuyện về tướng tình báo Đặng Trần Đức
Sau năm 1975, ông Ba Quốc được giao nhiệm vụ chỉ huy các tình báo viên, điệp viên, điều khiển lưới điệp viên tại mặt trận Campuchia. Ông thành lập đội Z - đội tình báo hành động, chuyên phát hiện, khai thác và xóa sổ mạng lưới tình báo mà KhmerĐỏcài cắm. Đội Z quy tụ những chiến sĩ thông minh, liều lĩnh nhất, nhưng ông Ba khiến họ phục tùng tuyệt đối vì tài trí và cách ứng xử nhân văn. "Họ rất ngang tàng, không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ mỗi ông Ba. Người chỉ huy trực tiếp duy nhất của đội cũng là ông Ba", tác giả viết.Cuối thập niên 1980, khi tình hình Liên Xô và Đông Âu bất ổn, ông Ba Quốc đề nghị: "Không thể ngồi ở nhà mà đoán mò được, các cậu phải vươn ra ngoài nước. Đầu tiên phải sang Đông Âu, tới các nước đã 'vỡ' để xem nó 'vỡ' như thế nào?". Sau đó, lực lượng tình báo quốc phòng tìm đường sang nước ngoài để thu thập thông tin, nhận định tình hình, giúp Đảng, Nhà nước có chủ trương, chỉ đạo kịp thời.Trong sách có đoạn: "Tôi nhớ câu nói của ông Ba Quốc: 'Tình báo không phải là nghề của tôi'. Ông có và đã làm được hai điều quan trọng nhất của cuộc đời đó là tình yêu và lý tưởng. Tình yêu chỉ có một và lý tưởng cũng chỉ có một mà thôi. Tình yêu của ông Ba là tình yêu Tổ quốc, tình yêu gia đình, tình yêu dành cho cái đẹp và lẽ phải. Lý tưởng của ông cũng vậy, điều cao nhất ông hướng tới là hy sinh tất cả những gì mình có để đất nước độc lập và hòa bình, dân tộc được ấm no hạnh phúc".
Tổng bí thư Đỗ Mười (áo đen), ông Ba Quốc (hàng đầu, thứ ba từ trái sang) và các đồng đội
Sách cũng cung cấp nhiều hình ảnh tư liệu quý giá về ông Ba Quốc, ghi dấu nhiều sự kiện quan trọng. Tiêu biểu là Cục phó Cục 2 Nguyễn Như Văn trao quyết định giao nhiệm vụ Đoàn phó Đoàn 817 cho Thượng tá Đặng Trần Đức tại Phnom Penh, Campuchia, năm 1981; Hội nghị mừng công Đoàn 817 tại Phnom Pênh năm 1982; ông Ba Quốc tại căn cứ K4, TP HCM năm 1993. Mối quan hệ của thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh và ông Ba Quốc được khắc họa rõ nét. Tác giả ban đầu được ông cho làm việc vặt ở phòng N, sau đó xuống đội X - đơn vị đảm đương nhiệm vụ trọng yếu. Sau nhiều thử thách, ông Ba Quốc nhận Nguyễn Chí Vịnh làm trợ lý. Ông thường kể về công việc, những gì đã trải qua, từ đó chia sẻ kinh nghiệm. Ông cũng giới thiệu học trò cho hai người thầy khác: Hai Trung - thiếu tướng Phạm Xuân Ẩn, và Sáu Trí - thiếu tướng Nguyễn Văn Khiêm. Khi Nguyễn Chí Vịnh đã là Cục phó Cục 12, ông vẫn điều tới làm trợ lý cho ông Hai Trung để học nghề. Ông dặn: "Trong nghề tình báo có một lĩnh vực rất lợi hại, đó là thu thập tin tức thông qua môi trường truyền thông, báo chí, cậu phải học lấy một ít. Mà trong lĩnh vực này không ai hơn anh Hai Trung". Vài năm sau đó, Ba Quốc lại gửi học trò cho thủ trưởng cũ là ông Sáu Trí - Trưởng phòng tình báo Miền Nam j22.Sách cũng nói về sự gắn kết của ông Ba Quốc với gia đình. Chương cuối Những câu chuyện đời kể về bà Thanh, bà Xuân - hai người vợ của ông Ba Quốc.Bà Thanh là vợ đầu, người miền Bắc. Họ có với nhau hai con tên Giang, Thành. Do yêu cầu công việc, ông phải vào Nam, kết hôn với người khác, bà một mình nuôi dạy con cái mà không hề oán trách. Vợ hai của ông tên Xuân và bốn con Phong, Vũ, Hạnh, Quang. Bà Xuân đoán được công việc của chồng nên giữ im lặng, tập trung chăm sóc gia đình, hạn chế giao lưu với hàng xóm. Sau giải phóng, hai gia đình giữ quan hệ thân thiết. Bà Xuân gọi bà Thanh là mẹ cả.



