Người có công giúp đỡ cách mạng

Cô bé trong căn hầm nhỏ - NĐC

Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng quê Quảng Bình – nơi từng là tuyến lửa ác liệt trong những năm chiến tranh. Khi đó tôi chỉ là một đứa trẻ. Nhưng tuổi thơ của tôi không có những trò chơi bình thường, mà gắn liền với tiếng còi báo động và những lần chạy xuống hầm trú ẩn.

Hà Tĩnh10/04/2026PHẠM BÙI QUANG HUY (TRƯỜNG THPT NGUYỄN ĐỔNG CHI - XÃ ĐÔNG KINH)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng quê Quảng Bình – nơi từng là tuyến lửa ác liệt trong những năm chiến tranh.

Khi đó tôi chỉ là một đứa trẻ. Nhưng tuổi thơ của tôi không có những trò chơi bình thường, mà gắn liền với tiếng còi báo động và những lần chạy xuống hầm trú ẩn.

Nhà tôi có một căn hầm nhỏ ngay dưới nền đất. Mỗi khi nghe tiếng máy bay, mẹ lại vội vàng kéo tôi xuống đó. Trong bóng tối, tôi chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập và tiếng mẹ thì thầm:
‘Đừng sợ, có mẹ đây.’

Có lần, bom rơi rất gần. Đất trên mái hầm rung lên, bụi rơi xuống tóc, xuống mặt. Tôi sợ đến mức không dám khóc.

Trong hầm chật chội, mẹ ôm chặt tôi vào lòng. Hơi ấm của mẹ là thứ duy nhất khiến tôi bình tĩnh lại.

Sau mỗi trận bom, chúng tôi lại bò lên khỏi hầm. Xung quanh là những ngôi nhà bị phá hủy, cây cối gãy đổ. Nhưng rồi mọi người lại cùng nhau dọn dẹp, dựng lại từng mái nhà.

Tôi lớn lên giữa những ngày như thế.

Chiến tranh qua đi, tôi vẫn không quên cảm giác ở trong căn hầm nhỏ – nơi vừa là nỗi sợ, vừa là chỗ che chở.

Giờ đây, mỗi khi nhìn thấy trẻ em được sống trong hòa bình, tôi chỉ mong các em sẽ không bao giờ phải trải qua những ngày tháng như chúng tôi đã từng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn