Bài viết

cô du kích giữ cánh đồng mùa gặt

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ
cô du kích giữ cánh đồng mùa gặt

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ở khắp các làng quê miền Nam, những đội du kích địa phương đã trở thành lực lượng quan trọng bảo vệ nhân dân và hỗ trợ bộ đội chiến đấu. Họ vừa lao động sản xuất, vừa cầm súng giữ làng giữa bom đạn ác liệt. Giữa thời hoa lửa ấy, biết bao cô gái tuổi đôi mươi đã gác lại tuổi xuân để tham gia cách mạng. Câu chuyện về nữ du kích Võ Thị Lan nơi vùng đồng bằng miền Tây là một câu chuyện xúc động về lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng của tuổi trẻ Việt Nam.

Võ Thị Lan sinh ra tại một vùng quê nghèo ở Đồng Tháp. Gia đình cô nhiều đời làm ruộng, quanh năm gắn bó với cánh đồng lúa và những con kênh nhỏ chằng chịt khắp miền Tây Nam Bộ.

Tuổi thơ của Lan vốn yên bình bên tiếng chim chiều và những mùa nước nổi. Nhưng chiến tranh đã khiến quê hương cô không còn những ngày tháng bình yên nữa. Máy bay địch thường xuyên càn quét, nhiều ngôi nhà bị đốt phá, ruộng đồng tan hoang.

Chứng kiến cảnh người dân bị áp bức và nhiều thanh niên trong làng hy sinh, Lan sớm tham gia đội du kích địa phương khi mới mười bảy tuổi.

Ban ngày, cô vẫn cùng mẹ ra đồng cấy lúa, gặt lúa như bao người dân khác. Nhưng khi đêm xuống, cô lại cùng đồng đội đi tuần tra, canh gác và làm nhiệm vụ liên lạc cho bộ đội.

Lan nổi tiếng gan dạ và thông thuộc từng con kênh, lối mòn quanh vùng. Nhiều lần cô bí mật dẫn đường cho bộ đội tránh các cuộc càn quét của địch.

Người dân trong làng rất quý cô gái nhỏ bé nhưng cứng cỏi ấy. Họ thường nói:
“Con Lan nhỏ người mà gan như thép.”

Một mùa gặt năm 1971, khi lúa trên đồng vừa chín vàng, đơn vị du kích nhận được tin quân địch chuẩn bị mở cuộc càn lớn vào làng để truy tìm lực lượng cách mạng.

Nếu dân làng phải bỏ chạy, toàn bộ lúa ngoài đồng sẽ bị đốt phá. Điều đó đồng nghĩa với việc cả vùng sẽ thiếu lương thực nghiêm trọng trong thời gian tới.

Sau cuộc họp khẩn, đội du kích quyết định vừa tổ chức cho dân gặt lúa thật nhanh, vừa bí mật bố trí lực lượng bảo vệ xóm làng.

Lan được giao nhiệm vụ cảnh giới ở cánh đồng phía ngoài. Suốt nhiều ngày liền, cô gần như không ngủ, ban ngày giúp dân gặt lúa, ban đêm cùng đồng đội đào công sự và canh gác.

Một buổi chiều, khi mọi người đang khẩn trương gom những bao lúa cuối cùng thì tiếng trực thăng địch bất ngờ vang lên trên bầu trời.

Chỉ ít phút sau, nhiều tốp lính bắt đầu đổ xuống cánh đồng.

Người dân hoảng hốt tìm đường chạy vào làng. Giữa lúc hỗn loạn ấy, Lan phát hiện một nhóm trẻ nhỏ và người già chưa kịp sơ tán vẫn còn mắc kẹt giữa đồng lúa.

Không chần chừ, cô lập tức chạy tới dẫn mọi người men theo con mương nhỏ để tránh sự phát hiện của địch.

Tiếng súng bắt đầu nổ dồn dập phía sau. Địch vừa tiến vào làng vừa đốt các ụ rơm ngoài đồng.

Lan cùng một đồng đội ở lại chặn hướng tiến quân để tạo thời gian cho dân làng rút lui an toàn.

Giữa cánh đồng lúa vàng đang cháy dở trong khói lửa, cô gái trẻ vẫn bình tĩnh chiến đấu và dẫn đường cho từng tốp người dân thoát khỏi vòng vây.

Trong lúc đưa nhóm người cuối cùng ra khỏi khu vực nguy hiểm, Lan bị thương do mảnh đạn găm vào vai. Nhưng cô vẫn cố nén đau tiếp tục dìu một em nhỏ bị ngã chạy về phía con kênh sau làng.

Khi mọi người đã tới nơi an toàn, cô mới gục xuống bên bờ ruộng.

Đồng đội nhanh chóng đưa cô vào căn hầm bí mật để cứu chữa. Dù rất đau đớn, Lan vẫn cố hỏi:
“Lúa của bà con… có giữ được không?”

Khi nghe tin phần lớn số lúa đã được chuyển vào nơi an toàn và dân làng không ai bị bỏ lại, cô gái trẻ khẽ mỉm cười.

Nhưng do vết thương quá nặng, Võ Thị Lan đã mãi mãi nằm lại giữa mùa gặt năm ấy khi tuổi đời còn rất trẻ.

Sự hy sinh của cô khiến cả làng nghẹn ngào xúc động. Những người dân được cô cứu vẫn luôn nhắc về cô du kích nhỏ bé bằng lòng biết ơn sâu sắc.

Sau ngày đất nước thống nhất, cánh đồng năm xưa lại xanh màu lúa mới. Mỗi mùa gặt đến, người dân trong vùng vẫn kể cho con cháu nghe về cô gái đã hy sinh để bảo vệ xóm làng và mùa lúa quê hương giữa thời hoa lửa.

Câu chuyện về Võ Thị Lan là hình ảnh đẹp của những nữ du kích miền Nam trong kháng chiến – những con người bình dị nhưng mang trong tim lòng yêu nước mãnh liệt và tinh thần bất khuất.

Ngày nay, thế hệ trẻ được sống trong hòa bình càng phải biết trân trọng hơn những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người phải sống trách nhiệm hơn với quê hương đất nước, biết yêu lao động, yêu hòa bình và không quên những năm tháng hào hùng của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn