Cựu Thanh niên xung phong

Cô gái bên bến đò

Lê Thị Mai Cô gái bên bến đò

Hải Phòng25/08/2026Xã Bình Phú (Xã Bình Phú)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, Lê Thị Mai sống cùng cha mẹ ở một làng ven sông thuộc Quảng Trị. Công việc của Mai là chèo đò đưa bộ đội và dân làng qua sông trong những đêm tối.

Mai hai mươi ba tuổi, ít nói nhưng gan dạ. Người trong làng gọi cô là “Mai đò”.

Một đêm mưa, một toán chiến sĩ đến bến. Trong số đó có Vũ Thành, một chiến sĩ thông tin.

Thành bước xuống thuyền, hỏi:

“Cô chèo được bao nhiêu người?”

“Bao nhiêu cũng được.”

“Không sợ bom à?”

Mai nhìn dòng nước đen ngòm.

“Sợ chứ. Nhưng nếu sợ mà không chèo thì các anh cũng không qua được.”

Thành không nói gì nữa.

Từ hôm đó, mỗi lần đơn vị đi qua, Thành thường giúp Mai kéo thuyền lên bờ. Hai người dần quen nhau.

Có lần Thành nói:

“Sau chiến tranh, tôi muốn về đây.”

“Về làm gì?”

“Xây một căn nhà bên sông.”

Mai cười:

“Nhà bên sông dễ bị lũ cuốn lắm.”

“Thế thì xây trên đồi.”

Nhưng họ không có cơ hội thực hiện lời hẹn.

Một đêm, máy bay đánh phá dữ dội. Một nhóm thương binh cần được đưa qua sông. Mai bất chấp bom đạn chèo thuyền.

Khi thuyền gần đến bờ bên kia, một tiếng nổ vang lên.

Mai ngã xuống.

Thành lao tới đỡ cô.

“Mai!”

Cô vẫn còn tỉnh, chỉ vào những thương binh phía sau.

“Đưa họ đi trước.”

“Còn cô?”

Mai cười rất nhẹ.

“Tôi là người chèo đò. Người chèo đò phải đưa khách sang sông.”

Đó là lần cuối Thành nghe giọng cô.

Sau chiến tranh, Thành trở lại bến sông. Không có căn nhà nào trên đồi. Không có cô gái chèo đò.

Chỉ có một cây bàng lớn bên bến.

Người dân nói cây ấy mọc lên từ nơi Mai từng nằm xuống.

Thành đứng rất lâu bên bờ nước.

Dòng sông vẫn chảy như ngày nào.

Và trong tiếng nước, anh tưởng như nghe thấy tiếng mái chèo khua nhịp giữa một đêm chiến tranh xa xôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn