Cựu chiến binh

CÔ GÁI BÊN BẾP LỬA

Hải Phòng18/08/2026Xã Ia Chim (Đoàn xã Ia Chim)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở hậu phương có một cô gái tên Hòa.

Công việc của cô là nấu ăn cho đơn vị.

Ngày đầu nhận nhiệm vụ, Hòa nghĩ đó chỉ là việc bếp núc bình thường.

Nhưng rồi cô hiểu rằng trong chiến tranh, một nồi cơm nóng cũng có thể trở thành một phần của sức mạnh.

Mỗi sáng, Hòa dậy trước mọi người.

Cô nhóm bếp.

Vo gạo.

Nhặt rau.

Chia từng phần thức ăn.

Có những hôm thiếu gạo, cô phải tính từng nắm.

Có hôm trời mưa, củi ướt không cháy.

Cô và những người cùng bếp phải che bếp bằng những tấm vải cũ.

Một người lính trẻ từng hỏi:

“Chị không mệt à?”

Hòa cười:

“Mệt chứ.”

“Thế sao vẫn cười?”

“Vì các anh còn phải ăn.”

Người lính bật cười.

Những bữa cơm thời chiến thường không nhiều món.

Nhưng người lính nào cũng nhớ.

Một bát cơm.

Một ít rau.

Một chút cá.

Một nồi canh.

Đó là hương vị của hậu phương giữa chiến trường.

Hòa nhớ từng người.

Ai ăn nhiều.

Ai không ăn được cay.

Ai thích phần cháy dưới đáy nồi.

Cô biết cả những người hay giấu phần ăn để dành cho đồng đội.

Một ngày nọ, đơn vị trở về sau một trận chiến.

Không khí rất khác.

Có những người không trở về.

Hòa đứng bên bếp, nhìn những chiếc bát thừa.

Cô không nói gì.

Cô vẫn nấu cơm.

Nhưng hôm ấy, tay cô run.

Một người đồng đội nói:

“Chị nghỉ đi.”

Hòa lắc đầu.

“Còn người ở đây phải ăn.”

Câu nói ấy nghe đơn giản.

Nhưng đó là cách hậu phương tiếp tục công việc của mình.

Không có tiếng súng.

Không có chiến công được ghi trên bảng.

Chỉ có những người lặng lẽ làm việc mỗi ngày.

Người trồng lúa.

Người vận chuyển lương thực.

Người may áo.

Người chăm thương binh.

Người nấu cơm.

Mỗi người góp một phần.

Sau chiến tranh, Hòa trở về quê.

Cô vẫn thích nấu ăn.

Mỗi khi có dịp gia đình tụ họp, cô thường nấu một nồi cơm thật lớn.

Con cháu hỏi:

“Bà nấu nhiều thế làm gì?”

Hòa cười:

“Ngày trước bà quen rồi.”

Nhưng trong lòng cô biết, mỗi lần nấu cơm, cô lại nhớ những người lính năm xưa.

Có người đã trở về.

Có người không.

Những người từng ngồi bên bếp lửa giờ chỉ còn trong ký ức.

Hòa từng nói:

“Chiến tranh không chỉ có người cầm súng. Có những người đứng sau bếp lửa nhưng cũng góp một phần tuổi trẻ.”

Câu nói ấy nhắc chúng ta rằng lịch sử được làm nên bởi rất nhiều con người bình dị.

Không phải ai cũng được nhắc tên.

Nhưng mỗi người đều có một phần trong câu chuyện chung.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn