CÔ GÁI BÊN CON ĐƯỜNG
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Trên một tuyến đường giữa núi rừng, có một cô gái trẻ ngày ngày làm nhiệm vụ dẫn đường và bảo đảm giao thông.
Cô mới ngoài hai mươi.
Tuổi ấy, nhiều người đang ngồi trên giảng đường, đang mơ về một công việc ổn định, đang viết những trang đầu tiên của tuổi thanh xuân.
Còn cô, mỗi ngày đều đối mặt với những hiểm nguy mà người trẻ hôm nay khó có thể hình dung.
Điều khiến cô nhớ nhất không phải những ngày gian khổ, mà là những khoảnh khắc rất bình thường.
Một lần, giữa lúc nghỉ chân, cô nhận được lá thư từ gia đình. Em trai viết rằng ở quê, cây bưởi trước sân đã ra hoa. Mẹ vẫn khỏe và ngày nào cũng nhắc đến cô.
Cô đọc đi đọc lại lá thư.
Rồi cất vào túi áo.
“Bao giờ hòa bình, mình sẽ về xem cây bưởi.”
Đó là lời cô nói với người bạn bên cạnh.
Nhưng tuổi trẻ của cô đã dừng lại trước ngày trở về.
Nhiều năm sau, con đường năm xưa đã thay đổi. Xe cộ đi lại đông đúc, hai bên đường là những ngôi nhà mới.
Một người dân lớn tuổi chỉ tay về phía con đường và kể cho thế hệ sau nghe về những cô gái từng đứng ở đó.
Không ai trong số những người nghe từng gặp cô.
Nhưng họ biết rằng mình đang bước đi trên một con đường được xây bằng mồ hôi, nước mắt và tuổi trẻ của những người đi trước.
Cô gái năm ấy không có cơ hội nhìn thấy ngày hôm nay.
Những con đường vẫn còn.
Và mỗi bước chân bình yên của thế hệ sau chính là một cách để nhớ về cô.



