Cô gái gùi đạn
Tên tôi là Mỵ, người bản nhỏ bên sườn núi. Mỗi ngày tôi gùi đạn vượt rừng, đôi chân rớm máu nhưng không dừng lại. Có lần bom nổ rất gần, đất đá văng khắp nơi, tôi ngã xuống nhưng vẫn ôm chặt bao đạn. Tôi nghĩ nếu mình buông ra, các anh ngoài trận sẽ thiếu đạn mà nguy hiểm. Khi đến nơi, thấy bộ đội mỉm cười nhận lấy, tôi quên hết mệt nhọc. Tôi không cầm súng, nhưng tôi biết mình cũng đang chiến đấu theo cách của mình.



