Cô Gái Trên Con Đường Lửa
Hoa phụ trách một đoạn đường vận tải gần Quảng Trị. Con đường ấy ngày nào cũng bị bom đánh nát, nhưng đêm nào cũng phải thông để xe chở đạn ra tiền tuyến.
Tên cô là Nguyễn Thị Hoa, thanh niên xung phong, mới mười tám tuổi.
Hoa phụ trách một đoạn đường vận tải gần Quảng Trị. Con đường ấy ngày nào cũng bị bom đánh nát, nhưng đêm nào cũng phải thông để xe chở đạn ra tiền tuyến.
Công việc của Hoa rất đơn giản: san đất, lấp hố bom, cắm tiêu dẫn đường cho xe.
Nhưng mỗi lần làm việc là một lần đối mặt với cái chết.
Một đêm mưa, đoàn xe vận tải chuẩn bị chạy qua. Bất ngờ máy bay địch thả pháo sáng rồi ném bom.
Con đường bị khoét thành một hố lớn.
Nếu không lấp ngay, cả đoàn xe sẽ phải dừng lại — đồng nghĩa với việc mục tiêu dễ bị phát hiện.
Hoa cầm xẻng lao ra.
Đất ướt dính vào tay. Mưa hòa lẫn với khói bom.
Một chị trong đội gọi:
“Hoa, nguy hiểm lắm!”
Hoa vừa xúc đất vừa cười:
“Xe phải qua kịp chị ơi.”
Cả đội lao ra cùng cô.
hỉ trong mười lăm phút, họ lấp xong hố bom.
Hoa cắm cây tiêu cuối cùng bên mép đường rồi giơ đèn pin làm tín hiệu.
Những chiếc xe tải lặng lẽ đi qua trong đêm.
Ánh đèn xe lướt qua khuôn mặt lấm lem của cô gái mười tám tuổi.
Một người lái xe thò đầu ra nói:
“Cảm ơn các cô!”
Hoa chỉ cười.
Đêm ấy, con đường vẫn thông.
Và những chuyến xe vẫn tiếp tục đi vào chiến trường.



