Cựu Thanh niên xung phong

Cô gái trong lửa đạn-NDC

🔹 Tuổi trẻ và tiếng gọi Tổ quốc Bà Nguyễn Thị Rẩy sinh năm 1952, quê ở Nghệ An. Khi mới 16 tuổi, bà tình nguyện gia nhập Đội Thanh niên xung phong (TNXP), tham gia các công việc vận chuyển lương thực, thuốc men và cứu thương trong chiến tranh chống Mỹ. Bà kể: “Lúc đó, trong lòng mình chỉ có một suy nghĩ: Nếu mình không đi, ai đi? Nếu mình không giúp, ai cứu người? Dù còn trẻ, nhưng ý chí phải chiến đấu vì đồng đội và Tổ quốc luôn cháy bỏng.” 🔹 Những ngày giữa lửa đạn Bà Rẩy nhớ mãi những ng

Hà Tĩnh10/04/2026NGUYỄN THỊ TRÀ MY (TRƯỜNG THPT NGUYỄN ĐỔNG CHI)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

🔹 Tuổi trẻ và tiếng gọi Tổ quốc

🔹 Tuổi trẻ và tiếng gọi Tổ quốc

Nguyễn Thị Rẩy sinh năm 1952, quê ở Nghệ An. Khi mới 16 tuổi, bà tình nguyện gia nhập Đội Thanh niên xung phong (TNXP), tham gia các công việc vận chuyển lương thực, thuốc men và cứu thương trong chiến tranh chống Mỹ.

Bà kể:

“Lúc đó, trong lòng mình chỉ có một suy nghĩ: Nếu mình không đi, ai đi? Nếu mình không giúp, ai cứu người? Dù còn trẻ, nhưng ý chí phải chiến đấu vì đồng đội và Tổ quốc luôn cháy bỏng.”

🔹 Những ngày giữa lửa đạn

Bà Rẩy nhớ mãi những ngày vận chuyển vật liệu qua các tuyến đường đầy bom đạn ở Quảng Trị và Huế.

  • Đoàn TNXP phải đi ban đêm, vừa tránh máy bay, vừa né pháo.

  • Mỗi lần đoàn đi qua, bà cùng đồng đội bị rung chuyển vì bom gần nổ, nhưng ai cũng động viên nhau bằng câu nói đơn giản: “Chỉ một bước nữa thôi, là sẽ an toàn.

  • Bà còn kể về những lần chia sẻ gạo, khoai với đồng đội, cùng nhau hát bài hát cách mạng để giữ tinh thần vững vàng.

  • 🔹 Tình đồng đội và những phép màu nhỏ

    Một kỷ niệm đáng nhớ: trong một lần vận chuyển thuốc men cho bệnh viện dã chiến, một quả bom rơi ngay cạnh đoàn, khiến một số TNXP bị thương. Bà cùng các bạn dùng chăn và bạt làm cáng cứu thương, đưa đồng đội ra khỏi vùng nguy hiểm.

    “Chúng tôi không sợ chết, chỉ sợ không cứu kịp người. Tình đồng đội khi ấy còn quý giá hơn tất cả.”

    🔹 Ngày hòa bình

    Sau ngày giải phóng miền Nam, bà Rẩy trở về quê với trái tim đầy kỷ niệm và đôi chút nặng nề khi nghĩ về đồng đội đã hy sinh. Bà vẫn tham gia các hoạt động tưởng niệm, giáo dục thanh thiếu niên về chiến tranh, kể lại những câu chuyện nhỏ để các thế hệ sau hiểu giá trị của hòa bình.

    “Hòa bình là món quà đắt giá, và ký ức về đồng đội sẽ luôn nhắc nhở chúng ta trân trọng điều đó.”

    Bà kể:

    “Lúc đó, trong lòng mình chỉ có một suy nghĩ: Nếu mình không đi, ai đi? Nếu mình không giúp, ai cứu người? Dù còn trẻ, nhưng ý chí phải chiến đấu vì đồng đội và Tổ quốc luôn cháy bỏng.”

    🔹 Những ngày giữa lửa đạn

    Bà Rẩy nhớ mãi những ngày vận chuyển vật liệu qua các tuyến đường đầy bom đạn ở Quảng Trị và Huế.

    • Đoàn TNXP phải đi ban đêm, vừa tránh máy bay, vừa né pháo.

  • Mỗi lần đoàn đi qua, bà cùng đồng đội bị rung chuyển vì bom gần nổ, nhưng ai cũng động viên nhau bằng câu nói đơn giản: “Chỉ một bước nữa thôi, là sẽ an toàn.

  • Bà còn kể về những lần chia sẻ gạo, khoai với đồng đội, cùng nhau hát bài hát cách mạng để giữ tinh thần vững vàng.

  • 🔹 Tình đồng đội và những phép màu nhỏ

    Một kỷ niệm đáng nhớ: trong một lần vận chuyển thuốc men cho bệnh viện dã chiến, một quả bom rơi ngay cạnh đoàn, khiến một số TNXP bị thương. Bà cùng các bạn dùng chăn và bạt làm cáng cứu thương, đưa đồng đội ra khỏi vùng nguy hiểm.

    “Chúng tôi không sợ chết, chỉ sợ không cứu kịp người. Tình đồng đội khi ấy còn quý giá hơn tất cả.”

    🔹 Ngày hòa bình

    Sau ngày giải phóng miền Nam, bà Rẩy trở về quê với trái tim đầy kỷ niệm và đôi chút nặng nề khi nghĩ về đồng đội đã hy sinh. Bà vẫn tham gia các hoạt động tưởng niệm, giáo dục thanh thiếu niên về chiến tranh, kể lại những câu chuyện nhỏ để các thế hệ sau hiểu giá trị của hòa bình.

    “Hòa bình là món quà đắt giá, và ký ức về đồng đội sẽ luôn nhắc nhở chúng ta trân trọng điều đó.”

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn