Cô giáo vùng sơ tán và người lính phòng không
Cô giáo vùng sơ tán và người lính phòng không
Trong những năm sơ tán, cô giáo Mai dạy học ở vùng quê trung du. Gần trường cô là đơn vị phòng không của Tuấn đóng quân bảo vệ cầu đường.
Tuấn thường giúp học sinh sửa bàn ghế, dựng lớp học sau bom, còn Mai hay mang cho bộ đội nồi nước chè xanh, vài củ sắn nóng.
Qua những buổi chiều yên tiếng máy bay, họ dần quen nhau. Tình yêu đến không bằng lời tỏ tình, mà bằng sự quan tâm lặng lẽ giữa những ngày chiến tranh còn quá nhiều bất trắc.


