Cựu chiến binh

Con dốc của tuổi hai mươi

Một con dốc dài khiến đoàn quân nhiều lần phải dừng lại. Những người lính trẻ động viên nhau từng bước. Hơn nửa thế kỷ sau, Ông Đặng Văn Phúc vẫn nhớ con dốc ấy như một dấu mốc của tuổi hai mươi.

Hải Phòng22/08/2026phường Hồng Bàng (phường Hồng Bàng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Đặng Văn Phúc nhập ngũ khi vừa bước sang tuổi hai mươi.

Trong những ngày đầu hành quân, Ông chưa quen với những cung đường rừng núi. Một trong những nơi Ông nhớ nhất là một con dốc dài mà đơn vị phải vượt qua trong đêm.

Đường dốc dựng đứng. Mỗi người mang theo ba lô nặng.

Có người đi được một đoạn thì phải dừng lại.

Người phía sau không thúc giục mà đứng chờ.

Có người đưa tay kéo bạn lên. Có người nhận mang giúp một phần đồ.

Ông Phúc kể rằng không ai nghĩ mình đang làm điều phi thường. Mọi người chỉ biết phải cùng nhau vượt qua con dốc.

Khi lên đến đỉnh, cả đội ngồi nghỉ dưới những tán cây.

Một chiến sĩ trẻ nói đùa: “Nếu ngày nào cũng có dốc thế này thì chân chẳng còn.”

Cả nhóm bật cười.

Những tiếng cười trong đêm khiến không khí bớt căng thẳng.

Sau này, khi trở về Hải Phòng, Ông Phúc nhiều lần nghĩ về con dốc ấy. Ông nhận ra tuổi trẻ của mình cũng giống như một con dốc: gian khó, mệt mỏi nhưng đầy tình người.

Có những đoạn đường nếu đi một mình có thể sẽ rất dài. Nhưng nếu có đồng đội bên cạnh, người ta có thể đi xa hơn mình tưởng.

Ông Phúc nói: “Tôi không nhớ hết những con đường đã đi qua, nhưng nhớ những người đã cùng mình vượt qua.”

Đó chính là điều còn lại sau chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn