Con dốc dẫn về tuổi thơ
Con dốc nhỏ dẫn vào làng không dài, nhưng với anh, nó là cả một hành trình.
Ngày còn bé, mỗi lần đạp xe lên dốc là một thử thách. Anh thường dừng lại giữa chừng, thở dốc, rồi lại cố gắng đi tiếp.
Những lúc đó, bạn bè phía sau thường cười, rồi cùng nhau đẩy xe lên.
Giờ đây, khi trở lại, con dốc dường như ngắn hơn.
Anh bước lên dễ dàng, không còn cảm thấy mệt.
Nhưng anh lại thấy thiếu một điều gì đó.
Không còn tiếng cười, không còn những bước chân đồng hành.
Anh nhận ra, có những khó khăn ngày xưa lại chính là niềm vui.
Và khi mọi thứ trở nên dễ dàng hơn, chưa chắc đã khiến con người hạnh phúc hơn.



