Con Đường Ánh Sao
Một chàng trai trẻ vượt qua những đêm tối để hoàn thành nhiệm vụ, mang theo niềm tin của cả làng.
Phúc thường đi vào ban đêm, khi bầu trời đầy sao. Mỗi lần mệt, cậu lại nhìn lên trời và tự nhủ: “Chỉ cần đi thêm một đoạn nữa thôi.”
Một lần, cậu lạc đường trong rừng. Thay vì hoảng sợ, cậu nhớ lại lời mẹ: “Cứ bình tĩnh, con sẽ tìm được lối.”
Cuối cùng, cậu vẫn đến nơi an toàn. Khi quay về, cả làng đứng đợi. Không ai nói nhiều, nhưng ánh mắt ai cũng đầy tự hào.
Phúc hiểu rằng: đôi khi ánh sáng không đến từ mặt trời, mà từ niềm tin trong lòng người.



