Bài viết

“Con đường bà vẫn đi mỗi sáng”

Một nữ giao liên từng làm nhiệm vụ đưa thư, dẫn đường cho cán bộ trong vùng chiến sự, sau chiến tranh trở về sống đời thường giản dị.

Hà Tĩnh21/04/2026Dương Thị Hải (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi sáng, Nguyễn Thị Lan đều đi bộ qua một con đường nhỏ dẫn ra cánh đồng.

Con đường ấy rất bình thường với người khác. Nhưng với bà, nó không bao giờ chỉ là một con đường.

Ngày xưa, nơi này là lối giao liên bí mật. Bà từng đi qua đó trong những đêm không trăng, mang theo thư, tài liệu, đôi khi chỉ là một mảnh giấy nhỏ nhưng có thể quyết định cả một nhiệm vụ.

Có những lần phải đi rất nhanh vì phía sau có tiếng động lạ. Có những lần phải đứng im trong bụi rậm hàng giờ chỉ để chờ an toàn.

Nhưng bà chưa từng nghĩ đó là điều lớn lao. Với bà khi ấy, chỉ đơn giản là “phải đưa được thứ cần đưa đến nơi cần đến”.

Sau chiến tranh, con đường được mở rộng, trải đá, rồi dần trở thành đường dân sinh.

Không ai còn nhớ nó từng là đường giao liên.

Chỉ có bà vẫn nhớ.

Mỗi lần đi qua, bà đều dừng lại ở một đoạn cây cũ bên đường. Cây đã lớn lên nhiều, không còn dáng vẻ như trước.

Một người hàng xóm hỏi:
“Sao bà hay đứng chỗ đó vậy?”

Bà trả lời rất nhẹ:
“Ngày xưa, tôi từng đứng đó để chờ người khác đi qua.”

Người hàng xóm không hỏi thêm.

Một lần, cháu nội bà đi cùng, hỏi:
“Ngày xưa nguy hiểm vậy, sao bà vẫn đi?”

Bà nhìn con đường, rồi nói:
“Vì nếu không ai đi, thì sẽ không còn đường nữa.”

Ý nghĩa câu chuyện

Câu chuyện thứ 43 không nói về chiến công, mà nói về sự bền bỉ thầm lặng. Có những con người không làm nên lịch sử bằng khoảnh khắc lớn, mà bằng việc lặp lại những bước đi nhỏ — để con đường vẫn tồn tại cho người khác đi tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn