Con đường chỉ đi một chiều
Anh bước vào con đường rừng khi trời chưa sáng.
Phía trước là khoảng tối.
Phía sau là nơi không thể quay lại.
Ban đầu, anh còn ngoái đầu.
Những lần sau, ít dần.
Rồi không nữa.
Không phải vì phía sau không còn quan trọng.
Mà vì anh hiểu—
con đường này không có khái niệm “trở lại”.
Chỉ có đi.
Và mỗi bước đi
làm phía sau trở thành ký ức.



