Con đường của ký ức
Con đường đất dẫn vào làng ngày xưa đã được bê tông hóa, thẳng tắp và sạch sẽ. Nhưng với anh, nó vẫn là con đường cũ, nơi từng in dấu chân của một thời không thể quên.
Ngày anh rời đi, con đường ấy chật kín người tiễn. Tiếng gọi, tiếng dặn dò theo anh suốt chặng đường dài.
Giờ đây, anh trở về một mình. Không còn tiếng ồn ào, chỉ có gió thổi nhẹ qua hàng tre.
Anh bước chậm, như sợ làm xáo trộn ký ức.
Mỗi bước chân là một lần nhớ lại, một lần đối diện với quá khứ.
Anh dừng lại ở đoạn đường năm xưa, nơi từng có một hố bom lớn.
Giờ đây, chỗ đó đã được lấp đầy, trồng hoa.
Những bông hoa nhỏ bé, nhưng đầy sức sống.
Anh cúi xuống, chạm tay vào đất.
Không ai còn nhớ nơi này từng là gì.
Nhưng anh thì nhớ.
Ký ức không hiện hữu, nhưng không mất đi.
Con đường hôm nay không còn dấu tích chiến tranh,
nhưng vẫn mang trong mình câu chuyện của những người đã đi qua.
Và anh hiểu, có những con đường không chỉ dẫn về nhà,
mà còn dẫn về chính quá khứ của mình.



