Con đường đất đỏ năm xưa
Con đường đất đỏ dẫn vào làng vẫn nằm đó, uốn lượn qua những hàng tre già. Mỗi khi trời mưa, con đường trở nên lầy lội, trơn trượt, khiến người đi phải bước thật chậm.
Ngày nhỏ, anh từng ghét con đường ấy. Nó làm bẩn đôi chân, làm chậm bước chạy, khiến những lần đến trường trở nên khó khăn hơn. Nhưng rồi, khi lớn lên và rời xa quê hương, anh mới hiểu rằng con đường ấy đã nuôi dưỡng một phần ký ức của mình.
Những buổi sáng sớm, anh cùng bạn bè đi học, chân lấm bùn nhưng miệng vẫn cười. Những chiều tan học, cả nhóm ngồi bên vệ đường, kể cho nhau nghe những câu chuyện vụn vặt. Con đường không chỉ là lối đi, mà là nơi lưu giữ tuổi thơ.
Ngày anh trở về, con đường vẫn vậy. Nhưng những người từng đi cùng anh không còn ở đó nữa. Có người đã đi xa, có người bận rộn với cuộc sống riêng.
Anh bước chậm trên con đường cũ, lòng chợt hiểu rằng: có những nơi chốn không thay đổi, nhưng con người thì không thể quay lại như xưa.



