Con đường dưới mưa
Câu chuyện kể về những nữ thanh niên xung phong ngày đêm sửa đường, lấp hố bom để giữ cho tuyến đường vận tải luôn thông suốt
Cựu thanh niên xung phong Nguyễn Thị Thu, sinh năm 1952, từng làm nhiệm vụ tại một tuyến đường trọng điểm ở Hà Tĩnh trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Bà kể rằng công việc của thanh niên xung phong thời ấy rất vất vả và nguy hiểm, nhưng ai cũng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.
Theo lời bà Thu, mỗi khi máy bay Mỹ ném bom xong, cả đội lại lập tức mang cuốc, xẻng ra đường để lấp hố bom, dọn đất đá và kéo cây đổ sang một bên. Có những đoạn đường vừa sửa xong thì máy bay lại quay lại ném bom tiếp.
Bà nhớ nhất là một đêm mưa lớn năm 1971. Sau một trận bom, con đường chính bị cày nát, nhiều hố bom sâu xuất hiện khiến đoàn xe vận tải không thể đi qua. Trong khi đó, phía sau còn rất nhiều xe chở lương thực và đạn dược đang chờ.
Không ai bảo ai, cả đội lập tức lao ra làm việc giữa trời mưa. Bùn đất ngập đến đầu gối, quần áo ướt sũng, tay chân lạnh buốt nhưng mọi người vẫn cố gắng xúc từng xẻng đất để lấp hố bom. Có người bị đất đá cứa vào tay chảy máu nhưng vẫn không dừng lại.
Bà Thu kể rằng lúc ấy điều duy nhất mọi người nghĩ đến là phải sửa đường thật nhanh để đoàn xe tiếp tục lên đường. Có người vừa làm vừa hát để động viên nhau. Tiếng hát vang lên giữa đêm mưa khiến ai cũng có thêm sức mạnh.
Gần sáng, con đường cuối cùng cũng được thông. Khi nhìn những chiếc xe bật đèn chạy qua đoạn đường vừa sửa xong, cả đội ai cũng vui mừng dù người đầy bùn đất và mệt rã rời.
Đối với bà Thu, con đường năm ấy không chỉ là nơi làm nhiệm vụ mà còn là nơi ghi dấu tuổi trẻ, tình đồng đội và những năm tháng không thể nào quên của thanh niên xung phong Việt Nam.



