“Con đường không biển chỉ dẫn”
Trong giai đoạn Chiến tranh Việt Nam, một đơn vị nhỏ hành quân qua khu rừng rậm để đến điểm tập kết theo lệnh.
Con đường gần như không có dấu vết rõ ràng. Sau nhiều trận mưa, lối mòn bị xóa nhòa, chỉ còn dựa vào ký ức và những ký hiệu mờ trên thân cây để định hướng.
Cả đơn vị đi thành hàng, giữ khoảng cách vừa đủ để không bị lạc nhưng cũng không tách rời quá xa. Không ai nói nhiều, chỉ tập trung quan sát đường đi.
Khi đi sâu vào rừng, địa hình bắt đầu thay đổi liên tục. Có đoạn phải bám rễ cây để vượt dốc, có đoạn phải men theo bờ suối trơn trượt. Một vài lần, người dẫn đầu phải dừng lại rất lâu để xác định hướng vì dấu hiệu trên cây không còn rõ như trước.
Không khí trong rừng lúc đó vừa ẩm vừa nặng, khiến việc di chuyển trở nên chậm hơn nhưng vẫn phải tiếp tục.
Đến giữa hành trình, đơn vị dừng lại nghỉ rất ngắn dưới một tán cây lớn. Mỗi người chỉ tranh thủ uống vài ngụm nước, chỉnh lại ba lô rồi chuẩn bị đi tiếp.
Không ai than mệt. Mọi người đều hiểu nếu chậm lại quá lâu, có thể sẽ không kịp đến nơi đúng thời gian.
Khi trời dần tối, ánh sáng trong rừng gần như biến mất. Cả đơn vị phải dựa vào nhau để giữ đội hình, tránh bị tách rời. Tiếng bước chân trên lá khô trở thành âm thanh duy nhất trong suốt quãng đường còn lại.



