Con đường không còn
Câu chuyện về một người lính dẫn đường đã nhiều lần đi qua một con đường rừng không có trên bản đồ, nơi mỗi lần trở lại lại thấy nó đổi khác như thể đang “xóa dấu chân” con người.
Tôi là Lý Văn Sơn, lính trinh sát dẫn đường cho các đơn vị hành quân trong rừng Trường Sơn. Có những con đường chúng tôi đi không hề có trên bản đồ, chỉ tồn tại trong trí nhớ và kinh nghiệm của người đi trước.
Một trong những con đường ấy chúng tôi gọi đơn giản là “đường 94”.
Không ai biết tên thật của nó, cũng không ai chắc nó bắt đầu từ đâu. Nó chỉ là một lối mòn xuyên rừng, đủ để một người đi lọt, nhưng đủ khó để làm lạc cả một đơn vị nếu không quen đường.
Lần đầu tôi đi qua, con đường còn rõ dấu vết. Có những thân cây bị buộc dây rừng làm dấu, có những tảng đá được xếp chồng làm mốc.
Nhưng vài tháng sau quay lại, mọi thứ đã khác.
Dây rừng biến mất. Đá bị xô lệch. Có đoạn đường như bị lấp đi bởi đất đá mới sạt xuống.
Một đồng đội đi cùng tôi lẩm bẩm:
“Như thể nó không muốn cho mình quay lại.”
Tôi không tin. Tôi nghĩ chỉ là thiên nhiên thay đổi.
Nhưng càng đi nhiều lần, tôi càng nhận ra một điều lạ: con đường ấy luôn thay đổi theo cách rất “có chủ ý”, như thể ai đó đang xóa đi những dấu vết cũ.
Có lần, chúng tôi đi nhầm hướng. Đi mãi vẫn quay về đúng một con suối cũ, như bị giữ lại trong một vòng lặp.
Đêm đó, cả đội phải dừng lại. Tôi ngồi một mình, đánh dấu lại đường đi bằng những ký hiệu riêng, cố ghi nhớ từng khúc cua.
Sau này, tôi mới hiểu: không phải con đường thay đổi, mà là ký ức của con người về nó không bao giờ đủ đầy để giữ nguyên hình dạng của nó.
Trong chiến tranh, có những lối đi không thuộc về bản đồ, mà thuộc về sự sống còn.
Sau ngày hòa bình, tôi trở lại khu vực ấy một lần nữa. Rừng vẫn vậy, nhưng con đường thì không còn rõ nữa. Hoặc có thể, nó chưa từng tồn tại như cách chúng tôi từng nghĩ.
Tôi đứng rất lâu giữa khoảng rừng cũ, và nhận ra điều duy nhất còn lại không phải con đường, mà là ký ức của những người đã từng đi qua nó.



