Con đường làng lặng gió
Con đường làng ngày xưa luôn đầy tiếng bước chân, tiếng trò chuyện. Nhưng trong những năm tháng chiến tranh, nó trở nên vắng lặng lạ thường.
Gió vẫn thổi, nhưng không còn mang theo âm thanh quen thuộc. Những ngôi nhà hai bên đóng cửa, chỉ còn lại sự im lặng kéo dài.
Anh bước trên con đường ấy khi trở về, mỗi bước đi như chạm vào ký ức. Anh nhớ ngày mình rời đi, con đường đông người tiễn đưa. Giờ đây, mọi thứ đã khác.
Nhưng chính sự lặng gió ấy lại khiến anh cảm nhận rõ hơn giá trị của bình yên. Bởi chỉ khi từng trải qua mất mát, con người mới hiểu được sự quý giá của những điều giản dị.



