Con đường máu trên dãy Trường Sơn
Mùa mưa năm 1971, dãy Trường Sơn chìm trong những cơn mưa dầm dề kéo dài. Rừng xanh trở nên âm u, đất đỏ nhão nhoẹt, từng bước chân lún sâu trong bùn. Đó cũng là thời điểm tuyến đường vận tải chiến lược trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Mỹ.
Nguyễn Văn Hòa một chiến sĩ vận tải mới tròn hai mươi tuổi – lần đầu tiên được giao nhiệm vụ dẫn đoàn xe vượt qua “tọa độ lửa”. Anh sinh ra ở một vùng quê nghèo miền Trung, lớn lên giữa những năm tháng chiến tranh, nên việc cầm súng đối với anh không phải là điều xa lạ. Nhưng khi đứng trước những cánh rừng Trường Sơn đầy bom đạn, anh mới thực sự hiểu thế nào là chiến tranh.
Đêm hành quân bắt đầu khi ánh trăng bị mây che khuất. Đoàn xe nối đuôi nhau, đèn tắt hoàn toàn, chỉ có ánh sáng le lói từ những que đóm nhỏ để giữ khoảng cách. Mọi người đều hiểu, chỉ cần một ánh sáng lộ ra, máy bay địch sẽ lập tức phát hiện.
Hòa đi trước, làm nhiệm vụ dẫn đường. Đôi mắt anh căng ra trong bóng tối, tai lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất. Tiếng côn trùng, tiếng gió rừng, và cả những âm thanh đáng sợ từ xa – tiếng máy bay gầm rú.
“Máy bay!” – một tiếng thì thầm vang lên.
Chỉ trong tích tắc, cả đoàn xe dừng lại. Mọi người nhanh chóng tắt máy, lao vào hai bên đường, tìm chỗ ẩn nấp. Hòa nằm ép mình xuống đất, tim đập dồn dập. Trên bầu trời, ánh pháo sáng bùng lên, soi rõ từng tán cây.
Rồi tiếng bom rít lên, xé toạc không gian. Một loạt bom nổ dồn dập, đất đá tung lên như bão. Hòa cảm thấy tai mình ù đi, cơ thể như bị nhấc bổng rồi ném xuống.
Khi tiếng bom tạm ngớt, anh ngẩng đầu lên. Trước mắt anh, con đường đã bị cày nát. Một chiếc xe bị trúng bom, bốc cháy dữ dội. Tiếng kêu cứu vang lên từ trong lửa.
Không kịp suy nghĩ, Hòa lao về phía đó. Lửa nóng rát, khói đen mù mịt, nhưng anh vẫn cố gắng kéo người lái xe ra ngoài. Người chiến sĩ ấy đã bất tỉnh, thân thể đầy máu.
“Cố lên! Còn sống là còn chiến đấu!” – Hòa lẩm bẩm như tự nhắc mình.
Anh cùng đồng đội đưa người bị thương ra xa, rồi quay lại dập lửa. Nhưng chiếc xe đã cháy gần hết. Số hàng trên xe – lương thực và đạn dược – cũng bị thiêu rụi.
Trận bom qua đi, cả đơn vị kiểm tra lại lực lượng. Có người bị thương, có người không còn nữa. Không khí nặng nề bao trùm.
Chỉ huy đơn vị nhìn quanh, giọng trầm lại:
“Chúng ta không thể dừng lại. Hàng phải tới chiến trường.”
Hòa siết chặt tay. Anh hiểu rằng phía trước vẫn còn nhiều hiểm nguy, nhưng nhiệm vụ không cho phép chùn bước.
Đoàn xe tiếp tục lên đường. Con đường phía trước lầy lội, đầy hố bom. Có đoạn, họ phải xuống xe, dùng tay san đất, lấp hố để xe có thể đi qua.
Trời gần sáng, mưa lại bắt đầu rơi. Những giọt mưa hòa với mồ hôi và bùn đất, chảy dài trên khuôn mặt người lính. Nhưng không ai dừng lại.
Khi đến được điểm tập kết, mọi người gần như kiệt sức. Nhưng khi nhìn thấy những chiến sĩ tiền tuyến nhận được hàng tiếp tế, ánh mắt họ sáng lên.
Hòa ngồi xuống, tựa lưng vào một gốc cây. Anh nhớ đến quê nhà, nhớ đến mẹ, đến những ngày yên bình trước chiến tranh. Nhưng rồi anh mỉm cười.
Bởi anh biết, chính những chuyến đi như thế này đã góp phần giữ vững mạch máu của chiến trường.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã kết thúc, Hòa trở về. Mái tóc anh đã điểm bạc, nhưng mỗi khi nhắc đến Trường Sơn, ánh mắt anh vẫn ánh lên niềm tự hào.
“Chúng tôi đã đi qua con đường ấy bằng cả tuổi trẻ… và cả máu của mình.”


