Con Đường Mưa Bom
Một người lái xe trẻ trên tuyến đường tiếp tế phải đối mặt với bom đạn mỗi ngày, nhưng vẫn kiên cường bám vô lăng để giữ mạch sống cho chiến trường.
Con đường đất đỏ xuyên qua núi rừng vốn đã hiểm trở, nhưng trong những năm chiến tranh, nó trở thành “tọa độ lửa” – nơi bom đạn trút xuống gần như mỗi ngày. Lưu Văn Phúc là một trong những tài xế vận tải chạy trên tuyến đường ấy. Chiếc xe tải cũ kỹ của anh chở đầy lương thực, thuốc men, đôi khi cả thư từ từ hậu phương gửi ra tiền tuyến. Người ta bảo nghề của Phúc là “chạy với tử thần”. Anh chỉ cười:
“Miễn là xe còn chạy, hàng còn đến nơi.” Những chuyến đi thường bắt đầu lúc đêm xuống. Không đèn, không tiếng còi, chỉ có ánh trăng và kinh nghiệm dẫn đường. Phúc thuộc từng khúc cua, từng ổ gà, như thuộc lòng chính cuộc đời mình. Một đêm nọ, khi xe đang leo dốc, tiếng máy bay bất ngờ vang lên. Phúc lập tức tắt máy, kéo xe vào sát mép đường và nhảy xuống ẩn nấp. Bom rơi liên tiếp, đất đá đổ xuống như mưa. Khi mọi thứ tạm lắng, anh quay lại xe. Một bánh xe đã bị hỏng, thùng xe thủng nhiều chỗ. Nhưng hàng hóa vẫn còn. Phúc nhìn con đường phía trước – đầy hố bom và khói bụi. Anh biết nếu quay đầu, chuyến hàng sẽ không kịp đến nơi. Nhưng nếu đi tiếp, nguy hiểm vẫn rình rập. Anh im lặng một lúc, rồi bắt đầu sửa tạm bánh xe bằng những dụng cụ mang theo. Đôi tay đầy dầu mỡ và vết xước, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Sửa xong, anh leo lên xe, nổ máy lại. Chiếc xe rung lên, rồi chậm rãi lăn bánh qua những đoạn đường gập ghềnh. Gần sáng, Phúc đưa được chuyến hàng đến nơi an toàn. Khi xuống xe, anh chỉ ngồi bệt xuống đất, thở dài một hơi, rồi cười nhẹ. Một đồng đội hỏi:
“Sao cậu không nghỉ vài hôm?” Phúc lắc đầu:
“Đường còn đó, mình còn đi.” Nhiều năm sau, con đường ấy được sửa lại, trải nhựa phẳng lì. Xe cộ qua lại tấp nập, không còn dấu vết của những hố bom năm xưa. Phúc đôi khi quay lại, đứng lặng nhìn dòng xe chạy qua. Anh không nói nhiều, nhưng trong mắt vẫn còn hình ảnh của những đêm mưa bom, khi từng vòng bánh xe lăn qua không chỉ là hành trình, mà là sự đánh đổi giữa sống và chết. Với anh, con đường ấy không chỉ là một tuyến vận tải, mà là ký ức của thời hoa lửa – nơi con người đã chọn tiến lên, dù phía trước là hiểm nguy.



