Bài viết

Con đường phủ đầy khói

Con đường làng tôi ngày trước nhỏ hẹp, quanh co, hai bên là hàng tre già rì rào trong gió. Những buổi sáng sớm, người ta gánh nước, ra đồng, tiếng nói cười vang lên trong không khí trong lành. Nhưng rồi chiến tranh đến, con đường ấy không còn như xưa.

Hà Tĩnh07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con đường phủ đầy khói

Con đường làng tôi ngày trước nhỏ hẹp, quanh co, hai bên là hàng tre già rì rào trong gió. Những buổi sáng sớm, người ta gánh nước, ra đồng, tiếng nói cười vang lên trong không khí trong lành. Nhưng rồi chiến tranh đến, con đường ấy không còn như xưa.

Khói bắt đầu phủ xuống.

Ban đầu là khói bếp—vẫn quen thuộc, vẫn ấm áp. Nhưng dần dần, khói trở nên dày hơn, đục hơn. Đó là khói của bom đạn, của những mái nhà cháy dở, của cánh đồng bị cày xới. Con đường làng như chìm trong một lớp sương mù không tan.

Tôi còn nhớ buổi chiều hôm ấy. Tiếng còi báo động vang lên dồn dập. Mọi người vội vã chạy tìm nơi trú ẩn. Tôi theo mẹ lao xuống hầm, tim đập thình thịch.

Một tiếng nổ lớn.

Rồi thêm nhiều tiếng nổ nữa.

Mặt đất rung lên như muốn vỡ ra. Khói tràn vào khắp nơi, len qua từng kẽ hở. Trong hầm tối, tôi chỉ thấy đôi mắt mẹ—lo lắng nhưng kiên định.

“Đừng sợ,” mẹ nói khẽ, “rồi sẽ qua thôi.”

Khi tiếng bom ngớt dần, chúng tôi bước ra. Trước mắt tôi là con đường quen thuộc… nhưng không còn nhận ra nữa. Cây cối gãy đổ, đất đá văng tung tóe. Và khói—vẫn cuộn lên từng làn, che mờ cả lối đi.

Tôi đứng lặng, không biết nên bước tiếp hay quay lại.

Bỗng từ trong màn khói, một bóng người hiện ra. Là chú Ba—người dân quân của làng. Áo chú lấm lem, mặt phủ đầy bụi, nhưng ánh mắt vẫn sáng.

“Đi theo chú!” chú gọi lớn.

Chúng tôi nối nhau bước đi. Con đường giờ đây không còn rõ ràng. Có chỗ bị lấp, có chỗ biến mất. Nhưng từng bước, từng bước một, mọi người vẫn tiến lên.

Khói khiến mắt cay xè, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo. Nhưng chính trong làn khói ấy, tôi lại thấy rõ hơn bao giờ hết—những bàn tay nắm chặt nhau, những bước chân không dừng lại.

Con đường có thể bị phá hủy.

Nhưng con người thì không.

Nhiều năm sau, tôi trở lại con đường xưa. Hàng tre đã xanh trở lại, đất đã liền lại những vết thương cũ. Không còn khói bom, chỉ còn khói bếp chiều bay lên nhẹ nhàng.

Tôi bước chậm trên con đường ấy, lòng chợt dâng lên một cảm xúc khó tả.

Ngày xưa, khói đã che lấp lối đi.

Nhưng cũng chính trên con đường phủ đầy khói ấy, chúng tôi đã học cách bước tiếp—không lùi lại, không gục ngã.

Và có lẽ, đó mới là con đường thật sự mà chúng tôi đã đi qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn