Con đường qua bản cũ
Ông Cầm Văn Tý dẫn tôi đi qua một con đường nhỏ, cỏ mọc cao quá đầu gối. “Ngày xưa đây là đường chính,” ông nói.
Con đường này từng là nơi bộ đội hành quân. Dân bản hai bên luôn sẵn sàng giúp đỡ—từ bát nước đến chỗ nghỉ.
“Không ai hỏi họ từ đâu đến,” ông nhớ lại, “chỉ biết họ cần gì.”
Một lần, cả bản phải di dời trong đêm để tránh bị phát hiện. Nhà cửa bỏ lại, chỉ mang theo những thứ cần thiết.
“Chúng tôi không tiếc,” ông nói, “vì còn người là còn tất cả.”
Sau chiến tranh, bản được dựng lại. Nhưng con đường cũ thì dần bị bỏ quên.
Giờ đây, ông vẫn thỉnh thoảng đi lại con đường ấy. “Để không quên,” ông nói.



