Con Đường Qua Bản Nhỏ
Năm 1969, giữa đại ngàn Trường Sơn có một bản làng nhỏ của đồng bào dân tộc nằm nép mình bên sườn núi. Bản chỉ có hơn ba mươi nóc nhà, cuộc sống còn nhiều thiếu thốn nhưng người dân nơi đây một lòng theo cách mạng.
Con đường đất đỏ chạy qua bản là tuyến đường bí mật dẫn bộ đội từ hậu phương vào chiến trường. Vì vậy, địch thường xuyên cho máy bay trinh sát và các toán biệt kích lùng sục khu vực này.
Già làng Lầu Văn Pá đã họp dân bản và nói:
– Bộ đội là con em của đất nước. Giúp bộ đội cũng là bảo vệ bản làng mình.
Từ đó, cả bản cùng tham gia giữ bí mật con đường.
Ban ngày, người dân lên nương làm rẫy như bình thường. Ban đêm, họ thay nhau canh gác, báo hiệu khi phát hiện dấu vết địch. Những người phụ nữ chuẩn bị cơm nắm, sắn luộc cho bộ đội. Trẻ em trong bản cũng góp sức bằng cách dẫn đường qua những lối mòn chỉ người địa phương mới biết.
Một đêm mưa lớn, một đơn vị bộ đội hơn năm mươi người hành quân qua bản. Đúng lúc ấy, trinh sát báo tin có một toán địch đang tiến đến từ phía chân núi.
Nếu tiếp tục đi theo đường chính, đơn vị có thể bị phát hiện.
Già Pá lập tức dẫn đường cho bộ đội men theo một con đường nhỏ phía sau bản. Đó là lối đi xuyên qua rừng già, quanh co và hiểm trở.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt. Đường trơn trượt khiến nhiều chiến sĩ ngã liên tục. Người dân trong bản không quản vất vả, người cầm đuốc, người dìu thương binh, người gùi giúp lương thực.
Suốt đêm ấy, họ cùng bộ đội băng rừng vượt núi.
Khi trời gần sáng, đơn vị đã ra khỏi khu vực nguy hiểm.
Người chỉ huy xúc động nắm tay già Pá:
– Nếu không có bà con giúp đỡ, chúng tôi khó lòng vượt qua được.
Già làng chỉ cười hiền:
– Đất nước còn chiến tranh thì bản làng còn giúp bộ đội.
Nhiều năm sau ngày hòa bình, con đường ấy đã được mở rộng thành đường giao thông. Nhưng người dân vẫn gọi đó là “Con đường nghĩa tình”.
Bởi trên con đường ấy đã in dấu những bước chân quân dân gắn bó, cùng nhau vượt qua những năm tháng gian khó của thời hoa lửa.



