Bài viết

Con Đường Ra Mặt Trận

Hà Tĩnh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con đường đất đỏ dẫn từ làng ra tỉnh phủ đầy bụi mù trong những ngày nắng gắt. Trên con đường ấy, từng đoàn thanh niên nối nhau lên đường nhập ngũ. Trong số đó có Quang, một chàng trai đôi mươi, vừa rời ghế nhà trường.

Ngày tiễn con đi, mẹ Quang chỉ lặng lẽ buộc lại quai ba lô cho anh. Bà không khóc, nhưng đôi tay run run. Bà chỉ nói một câu: “Đi rồi nhớ trở về.”

Quang hành quân qua những cánh rừng dài bất tận. Con đường ra mặt trận không chỉ là đường đi, mà là hành trình của tuổi trẻ, của những ước mơ gác lại phía sau. Có những đêm nghỉ giữa rừng, anh mở ba lô nhìn lại tấm ảnh gia đình, rồi lại cất đi thật nhanh.

Trận đánh đầu tiên của Quang diễn ra bên một cao điểm nhỏ. Tiếng pháo nổ dội liên hồi. Anh run lên trong giây lát, nhưng rồi nhanh chóng bình tĩnh khi thấy đồng đội sát bên.

Trong khói lửa, Quang hiểu rằng con đường mình đi không thể quay lại. Mỗi bước tiến là một bước gần hơn với sự trưởng thành, với mất mát và cả niềm tin.

Sau trận chiến, Quang ngồi bên bìa rừng, nhìn con đường phía trước vẫn còn mờ trong khói súng. Anh siết chặt tay, tự nhủ sẽ đi tiếp đến cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn