Con đường sau lưng
Anh bước đi, không ngoảnh lại.
Không phải vì không muốn,
mà vì biết phía sau không còn như cũ.
Con đường anh vừa đi qua
không biến mất.
Nó chỉ không còn dành cho anh nữa.
Mỗi bước chân tiến lên
đồng nghĩa với một phần phía sau khép lại.
Anh nhớ những lần đầu còn quay đầu.
Những lần sau ít dần.
Rồi không nữa.
Không phải vì quên.
Mà vì đã hiểu:
ký ức không nằm ở việc nhìn lại,
mà ở việc mang theo.
Con đường phía trước vẫn dài.
Nhưng điều làm anh bước tiếp
không phải là điểm đến,
mà là những gì đã ở phía sau.



