Cựu Thanh niên xung phong

Con đường trở lại

Một hành trình trở về sau chiến tranh, nơi ký ức đau thương hòa cùng niềm an ủi khi con người tìm lại được những gì tưởng như đã mất mãi mãi.

Hà Tĩnh23/04/2026Dương Thị Hải (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Ngày đi thì tránh máy bay, đêm đi thì tránh pháo. Nhưng quen rồi… cứ bước là đi thôi,” bà nói.

Trên con đường đó, bà từng đi cùng một người bạn thân tên Liên. Hai người bằng tuổi, cùng rời quê, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm.

Một lần, trong lúc đang vận chuyển hàng, đoàn của họ bị đánh bất ngờ. Mọi người tản ra tìm chỗ ẩn nấp. Khi quay lại, bà không còn thấy Liên đâu nữa.

“Tôi gọi mãi… nhưng chỉ có tiếng rừng trả lời,” bà nghẹn giọng.

Sau ngày hòa bình, nỗi day dứt ấy vẫn theo bà. Bà quyết định quay lại con đường cũ – giờ đã được mở rộng, dễ đi hơn, nhưng với bà thì từng khúc quanh vẫn quen thuộc.

“Tôi đi chậm lắm, như sợ bỏ sót điều gì.”

Đến một đoạn dốc cũ, nơi năm xưa họ từng nghỉ chân, bà dừng lại. Dưới một gốc cây lớn, bà nhìn thấy một tấm bia nhỏ, cũ kỹ, gần như bị rêu phủ kín.

Bà lau đi lớp rêu, tim đập mạnh khi đọc được cái tên: Liên.

“Tôi không biết ai đã lập bia. Có thể là đồng đội, có thể là người dân đi qua… nhưng ít nhất, Liên không bị lãng quên,” bà nói.

Bà ngồi xuống bên tấm bia rất lâu, kể lại đủ thứ chuyện – như thể người bạn năm xưa vẫn đang nghe. Từ những ngày hành quân, những lần cười đùa, đến cả cuộc sống sau hòa bình.

Trước khi rời đi, bà đặt lên đó một chiếc khăn tay cũ – thứ bà vẫn giữ từ thời chiến.

“Tôi đã tìm được Liên rồi,” bà khẽ nói. “Và cũng tìm lại được một phần của mình.”

Con đường ấy giờ không còn bom đạn. Người qua lại đông hơn, xe cộ chạy êm. Nhưng với bà Xuân, mỗi bước chân vẫn mang theo ký ức của một thời không thể quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn