Con đường trở về
Anh bước trên con đường quen thuộc, nơi đã từng tiễn anh đi nhiều năm trước.
Cảnh vật không thay đổi nhiều. Vẫn hàng tre, vẫn con mương nhỏ, vẫn lối rẽ vào làng. Nhưng trong lòng anh, mọi thứ đã khác.
Ngày ra đi, anh mang theo một niềm tin giản dị: sẽ trở về. Nhưng anh không biết mình sẽ trở về như thế nào.
Trên đường, anh dừng lại nhiều lần. Không phải vì mệt, mà vì mỗi bước đi đều kéo theo ký ức. Những người từng đi cùng anh, giờ không còn đủ.
Anh về đến cổng nhà khi chiều xuống. Cánh cửa cũ vẫn đó.
Mẹ anh mở cửa. Hai người nhìn nhau rất lâu. Không ai nói gì.
Khoảnh khắc ấy, không cần lời.
Anh bước vào nhà. Mọi thứ quen thuộc đến mức khiến anh lặng đi.
Nhưng anh biết, mình không còn là người của ngày trước.
Chiến tranh không chỉ lấy đi thời gian,
mà còn để lại một con người khác.
Và hành trình trở về,
đôi khi là hành trình học lại cách sống.



