Người có công giúp đỡ cách mạng

Con Đường Trong Mưa Lửa

Một hành trình vận chuyển hàng hóa giữa mưa bom bão đạn, nơi lòng dũng cảm và sự hy sinh của những người lái xe đã giữ cho tuyến đường không bao giờ tắt.

Hà Tĩnh21/04/2026Dương Thị Hải (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Người ta hay nói lính ngoài mặt trận là đối mặt với cái chết,” ông Hoàng Văn Tư kể, “nhưng những người lái xe như chúng tôi… cái chết cũng luôn ngồi ngay bên cạnh.”

Năm 1971, ông là tài xế vận tải, chuyên chở hàng tiếp tế trên những tuyến đường xuyên rừng. Ban ngày ẩn nấp, ban đêm chạy xe, không đèn, không còi—chỉ dựa vào trí nhớ và cảm giác.

Đêm đó, trời mưa lớn. Con đường đất trở nên trơn trượt, lầy lội. Đoàn xe của ông phải vượt qua một đoạn đường vừa bị đánh phá, hố bom còn bốc khói.

Ngồi cạnh ông là Nguyễn Văn Lực, phụ xe trẻ tuổi, luôn mang theo một cuốn sổ nhỏ. Mỗi khi dừng nghỉ, Lực lại ghi chép vài dòng—không ai biết cậu viết gì.

“Cậu ấy nói: ‘Sau này, nếu còn sống, em sẽ kể lại tất cả.’”

Khi xe đang bò qua một đoạn dốc, tiếng máy bay bất ngờ vang lên. Đèn pháo sáng xé toạc màn đêm, biến cả khu rừng thành một khoảng sáng trắng lạnh lẽo.

“Không thể quay đầu,” ông Tư nói. “Chỉ có thể tiến lên.”

Bom bắt đầu rơi. Mặt đất rung chuyển, cây cối đổ xuống chắn ngang đường. Ông cố giữ tay lái, trong khi Lực liên tục quan sát phía trước.

Bất ngờ, một hố bom lớn hiện ra ngay trước mũi xe—quá muộn để phanh.

“Lực hét lên: ‘Rẽ trái!’”

Ông đánh lái theo phản xạ. Chiếc xe trượt mạnh, nghiêng sang một bên nhưng không rơi xuống hố. Tuy nhiên, một quả bom nổ gần đó đã hất tung đất đá.

Khi mọi thứ lắng xuống, ông quay sang… Lực đã không còn cử động.

Một mảnh đạn đã trúng vào ngực cậu.

“Tôi gọi tên cậu ấy… nhưng không có lời đáp.”

Ông tiếp tục hành trình, đưa xe đến nơi an toàn—vì hàng hóa trên xe là thứ mà phía trước đang chờ đợi.

Sau đó, ông quay lại tìm Lực. Trong túi áo cậu, cuốn sổ nhỏ vẫn còn. Những trang cuối cùng viết dở:

“Đêm nay mưa lớn. Nếu mai còn sống…”

Câu chữ dừng lại ở đó.

Sau chiến tranh, ông Tư giữ lại cuốn sổ ấy. Ông không viết thêm gì vào, chỉ thỉnh thoảng mở ra đọc lại.

“Tôi nghĩ… cậu ấy đã kể câu chuyện của mình rồi,” ông nói. “Bằng chính con đường mà chúng tôi đã đi qua.”

Ông nhìn xa xăm, kết lại:
“Trong thời Hoa Lửa, có những con đường không chỉ dẫn đến đích—mà còn dẫn vào ký ức, nơi không ai thực sự rời đi.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn