Con đường và tiếng dép
Trong những đêm hành quân, ông Đỗ Văn Phú không nhìn rõ khuôn mặt đồng đội nhưng luôn nghe tiếng dép, tiếng giày và tiếng ba lô phía sau. Những âm thanh giản dị ấy giúp ông biết rằng bạn bè vẫn đang cùng bước. Nhiều năm sau, tiếng bước chân vẫn là ký ức khó quên.
Ông Đỗ Văn Phú thường đi giữa đội hình trong những chuyến hành quân ban đêm. Khi trời tối, mọi người không dễ nhìn rõ mặt nhau nên âm thanh của bước chân trở thành dấu hiệu để biết đồng đội vẫn đang ở phía trước và phía sau.
Ông nhớ tiếng dép chạm đất, tiếng giày khẽ va vào đá và tiếng ba lô chuyển động theo từng nhịp bước. Những âm thanh rất bình thường ấy trong chiến tranh lại mang đến cảm giác yên tâm, bởi chỉ cần nghe thấy chúng là biết mình không đi một mình.
Có lần một chiến sĩ bị đau chân nên bước chậm hơn. Người phía trước nhận ra tiếng bước chân phía sau thưa dần liền quay lại. Cả đội chủ động giảm tốc độ để chờ bạn. Không ai muốn người khác phải cố gắng một mình, cũng không ai coi việc chờ đồng đội là làm chậm nhiệm vụ.
Ông Phú nói đó là một nguyên tắc rất tự nhiên. Trong những con đường dài và gian khó, mỗi người đều hiểu rằng một ngày nào đó chính mình cũng có thể cần một bàn tay giúp đỡ.
Sau chiến tranh, những tiếng dép, tiếng giày ấy không còn xuất hiện trong những đêm yên tĩnh của ông. Nhưng đôi khi chỉ cần nghe một âm thanh quen thuộc trên đường phố, ký ức cũ lại trở về.
Ông nhớ những người từng bước cùng mình trong bóng tối. Có người trở về Hải Phòng, có người về quê khác và có người mãi mãi nằm lại. Trong ký ức ông, họ vẫn đang cùng bước trên một con đường, bởi những bước chân đã đi qua tuổi trẻ thì không dễ dàng mất đi theo thời gian.



