Bài viết

Con đường về chưa kịp mở

Hà Tĩnh09/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con đường làng vẫn nằm đó—nhỏ, hẹp, phủ đầy bụi đỏ sau những ngày nắng kéo dài. Hai bên là hàng tre già, rì rào trong gió, như kể lại những câu chuyện cũ mà không ai còn nhớ rõ. Ngày anh đi, con đường ấy còn dang dở. Người ta nói sẽ mở rộng, sẽ đổ đá, để xe cộ đi lại dễ dàng hơn. Anh cười, bảo: “Đợi đường xong, tôi về cho tiện.” Mẹ đứng ở đầu ngõ, nghe mà chỉ lặng im. Rồi anh đi thật. Những ngày sau đó, con đường vẫn vậy—vẫn ổ gà, vẫn lầy lội khi mưa xuống. Thỉnh thoảng có người đến đo đạc, cắm cọc rồi lại rời đi. Việc mở đường cứ hẹn lần, hẹn lượt, như một lời hứa chưa thành. Mẹ vẫn hay ra ngõ. Không phải để xem người ta làm đường, mà để nhìn về phía xa, nơi con đường ấy nối với những miền không rõ. “Không biết giờ nó đi đến đâu rồi…” mẹ nói, giọng trôi theo gió. Tôi không trả lời. Mỗi chiều, ánh nắng đổ dài trên mặt đường gồ ghề. Bóng mẹ in xuống đất, chênh vênh như chính con đường chưa kịp hoàn thiện ấy. Một lần, có người từ xa về, mang theo tin tức. Không rõ ràng, chỉ là vài lời kể rời rạc giữa những vùng đất xa xôi. Mẹ nghe, gật đầu. Rồi lại im lặng. Con đường vẫn chưa được mở. Vẫn những vết lún cũ, vẫn những đoạn gập ghềnh chưa san phẳng. Nhưng mỗi ngày, mẹ vẫn ra đứng ở đó, như thể chỉ cần con đường thông suốt, anh sẽ tìm được lối quay về. Có những con đường không chỉ cần đất đá để hoàn thành…
mà còn cần một người đi hết nó. Và có những người mãi mãi đứng ở điểm bắt đầu,
chờ một con đường về—dẫu biết rằng, nó chưa kịp mở.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn