Cựu Thanh niên xung phong

Con đường về nhà

Ngày trở về sau chiến tranh mang đến cho bà Nguyễn Thị Tuyết niềm vui xen lẫn nỗi buồn. Trên con đường về quê, bà nhìn thấy những cánh đồng và mái nhà thân thuộc, đồng thời nhớ đến những người bạn đã không còn cơ hội trở lại.

Hải Phòng22/08/2026phường Hồng Bàng (phường Hồng Bàng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Nguyễn Thị Tuyết vẫn nhớ rõ chuyến xe đưa mình trở về sau những năm tháng làm nhiệm vụ. Trên xe, mọi người nói chuyện nhiều hơn thường ngày. Ai cũng vui vì cuối cùng đã có thể trở về với gia đình. Nhưng giữa niềm vui ấy vẫn có những khoảng lặng, bởi có những người bạn từng cùng làm nhiệm vụ đã không còn.

Ngồi bên cửa sổ, bà Tuyết lặng nhìn những cánh đồng, mái nhà và con đường lần lượt hiện ra trước mắt. Mỗi cảnh vật đều gợi lại một kỷ niệm. Bà nhớ người từng ngồi cạnh mình trong những bữa cơm, người từng chia nước giữa chặng đường dài và người từng hát để cả đội quên mệt trong những đêm hành quân.

Những người ấy từng nói về ngày trở về, nhưng không phải ai cũng có cơ hội nhìn thấy hòa bình. Vì vậy, niềm vui của bà ngày ấy luôn đi cùng một nỗi đau âm thầm. Khi xe về đến Hải Phòng, nhìn thấy mẹ đã già đứng chờ, bà không kìm được nước mắt và ôm mẹ thật lâu.

Nhiều năm sau, bà vẫn gọi đó là “con đường về nhà” đặc biệt nhất trong cuộc đời mình. Đó không đơn thuần là hành trình trở về Hải Phòng mà còn là ranh giới giữa một thời tuổi trẻ chiến đấu và cuộc sống mới trong hòa bình.

Bà thường kể với con cháu rằng hòa bình không chỉ là thời điểm tiếng súng ngừng vang, mà còn là khoảnh khắc những người còn sống được trở về bên gia đình. Mỗi khi nhớ đến con đường ấy, bà lại nhớ cả những người đã không thể cùng mình đi hết hành trình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn