Cơn gió mang theo mùi đất
Cơn gió mang theo mùi đất
Cơn gió mang theo mùi đất
Sau cơn mưa, mùi đất bốc lên.
Hằng đứng yên, hít một hơi sâu.
Mùi ấy quen thuộc đến lạ.
Ngày xưa, sau mỗi trận bom, đất cũng có mùi như vậy.
Nhưng khi đó… mùi đất trộn với mùi khói, mùi cháy.
Giờ đây, chỉ còn mùi đất.
Nguyên vẹn.
Cô nhắm mắt.
Trong khoảnh khắc, hai thời điểm chồng lên nhau.
Một bên là quá khứ.
Một bên là hiện tại.
Rồi tất cả tan ra.
Chỉ còn lại… sự yên bình.



