Con hẻm thức trắng đêm xuân
Con hẻm thức trắng đêm xuân
Con hẻm nhỏ nơi tôi sống ở Sài Gòn đêm giao thừa năm ấy không ai ngủ. Tiếng súng xa gần làm mọi người mở cửa nhìn nhau rồi vội khép lại.
Trong nhà, người lớn bàn tán nhỏ tiếng. Trẻ con được dặn ngồi yên. Có nhà thắp nhang cầu bình an, có nhà chia nhau ít nước uống vì sợ phải trú lâu.
Suốt đêm, con hẻm không có tiếng chúc Tết. Chỉ có những bước chân khẽ, tiếng cửa mở rồi đóng, tiếng thở dài xen trong im lặng.
Nhưng sáng ra, hàng xóm vẫn sang hỏi thăm nhau như thường lệ. Chính sự gắn bó ấy giúp chúng tôi đi qua đêm xuân nhiều biến động.



