CƠN MƯA
Một buổi sáng, khi chúng tôi chuẩn bị hành quân, sương mù dày đặc bao phủ khắp núi rừng. Tầm nhìn bị hạn chế, mọi thứ trở nên mờ ảo. Chúng tôi phải đi sát nhau để tránh lạc. Tôi đưa tay ra phía trước mà chỉ thấy mờ mờ. Không khí lạnh khiến ai cũng co ro. Nhưng chúng tôi vẫn tiến lên, từng bước chậm rãi. Có lúc, tôi nghe tiếng bước chân phía trước mà không thấy người. Cảm giác ấy vừa lạ vừa đáng sợ. Khi mặt trời lên, sương dần tan, cảnh vật hiện ra rõ ràng. Chúng tôi thở phào nhẹ nhõm. Cơn sương ấy đã trở thành một ký ức đặc biệt, nhắc tôi về những thử thách mà chúng tôi đã vượt qua cùng nhau



