Con ngõ không ngủ
Con ngõ không ngủ
Những ngày cuối năm 1972, con ngõ nhỏ nơi tôi sống gần như không ngủ. Ban ngày người ta tranh thủ sửa hầm, tích nước, chuẩn bị lương thực. Ban đêm, chỉ cần còi hú là tất cả bật dậy chạy xuống nơi trú ẩn.
Trong hầm chật, mọi người nhường chỗ cho trẻ em và người già. Có bà cụ mang theo ấm nước nóng, có chị công nhân bế con ngủ gục trên vai. Mỗi người một việc nhỏ nhưng làm không khí bớt căng thẳng.
Khi báo yên, ai về nhà nấy rồi sáng lại đi làm. Không ai than phiền nhiều. Họ quen biến lo lắng thành sự chịu đựng lặng lẽ.
Con ngõ ấy chẳng có tên trên bản tin chiến thắng, nhưng với tôi, đó cũng là một mặt trận của “Điện Biên Phủ trên không” – nơi lòng người gắn bó để vượt qua bom đạn.



