“Cõng bạn qua mưa bom”
Năm 1973, trong một chuyến vận chuyển lương thực vượt trọng điểm bom Mỹ, tiểu đội của ông Bình bị máy bay địch tập kích. Chiến sĩ trẻ nhất đội – Phạm Văn Lợi – bị mảnh bom găm vào chân, không thể đi tiếp.
Giữa làn bom còn chưa dứt, ông Bình không do dự, cõng Lợi trên lưng, men theo rừng rậm suốt gần 6km để về trạm quân y. Đường trơn trượt, bom nổ phía sau, nhiều lần cả hai ngã dúi xuống bùn nhưng ông Bình vẫn cắn răng đứng dậy.
Lợi khóc và nói:
“Anh để em lại cũng được… anh còn nhiệm vụ…”
Ông Bình đáp:
“Còn thở là còn đồng đội. Không bỏ nhau lại phía sau.”
Nhờ sự kiên cường ấy, Lợi được cứu sống. Sau chiến tranh, hai người vẫn giữ liên lạc như anh em ruột thịt.



