Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CÕNG CON RA TRẬN – KHÚC TRÁNG CA CỦA NGƯỜI MẸ TRONG THỜI HOA LỬA

CÕNG CON RA TRẬN – KHÚC TRÁNG CA CỦA NGƯỜI MẸ TRONG THỜI HOA LỬA

01/03/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÕNG CON RA TRẬN – KHÚC TRÁNG CA CỦA NGƯỜI MẸ TRONG THỜI HOA LỬA

Trong những ngày tháng hào hùng của Chiến dịch Điện Biên Phủ, giữa núi rừng Tây Bắc mịt mùng khói lửa, có một người phụ nữ trẻ mang trong tim ngọn lửa yêu nước cháy bỏng – bà Cầm Thị Dực. Năm ấy, bà mới ngoài đôi mươi, con còn đỏ hỏn. Khi nghe tin bộ đội lên đường tham gia chiến dịch, trái tim người con gái Thái không thể yên. Khát vọng được góp sức cho Tổ quốc thôi thúc bà từng ngày. Để được trực tiếp tham gia chiến dịch, bà đã nói dối bố mẹ rằng mình đi tìm anh trai. Người mẹ già nắm tay con dặn dò: “Làm gì thì làm, đừng rời xa con, cháu còn nhỏ lắm.” Nhưng theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông, bà quyết định cõng theo đứa con đầu lòng trên lưng, bước vào chiến trường. Giữa đại ngàn hun hút gió, bóng người mẹ trẻ nhỏ bé mà kiên cường ấy đã trở thành hình ảnh không thể nào quên của một thời hoa lửa. Ban ngày, bà cùng chị em vào rừng sâu tránh máy bay địch gầm rú trên bầu trời. Tiếng bom rơi, đạn nổ rung chuyển núi đồi, nhưng phía sau lưng bà, đứa con vẫn ngoan ngoãn ngủ yên. Đêm xuống, khi màn sương phủ kín chiến hào, các chị lại lặng lẽ ra trận tuyến. Họ cáng thương binh, vận chuyển người bị thương về tuyến sau cấp cứu. Đôi vai gầy oằn nặng, bàn chân rớm máu, nhưng chưa một lần bà chùn bước. Sáu mươi năm trôi qua, ký ức về những ngày tháng gian khổ mà oai hùng ấy vẫn vẹn nguyên trong lòng bà. Mỗi lần nhắc lại, giọng bà vẫn bồi hồi: “So với nhiều đồng đội, công lao của tôi cũng chưa là gì cả.” Câu chuyện của bà là một khúc tráng ca lặng lẽ – về lòng yêu nước, về đức hy sinh, và về sức mạnh phi thường của người phụ nữ Việt Nam trong thời hoa lửa.

Điện Biên Phủ.jpg

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn