Bài viết

Cống hiến cả cuộc đời

Hà Tĩnh06/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

17 tuổi, chàng trai Trần Ngọc Thổ chọn khoác ba lô lên đường, bước vào quân ngũ bằng một quyết định giản dị: "Khi Tổ quốc cần, người trẻ không thể đứng ngoài".

Quyết định ấy đã mở ra một hành trình binh nghiệp kéo dài trọn cả đời người. Chàng trai ấy bước vào chiến tranh với hành trang không nhiều hơn lòng yêu nước trong sáng và niềm tin son sắt vào lý tưởng cách mạng. Tuổi thanh xuân của ông gắn liền với quân ngũ hành quân, trận mạc và những thời khắc sinh tử giữa bom đạn.

Nhớ lại thời khắc quyết định cả cuộc đời của mình, ông Thổ kể: "Thời điểm đó miền Bắc xây dựng xã hội chủ nghĩa, miền Nam đang bị chiếm đóng, vì thế phải giải phóng dân tộc để thống nhất đất nước. Đó là ước mơ lớn nhất và duy nhất của chúng tôi ngày đó, không có ước mơ nào khác ngoài chiến đấu bảo vệ Tổ quốc và giải phóng dân tộc".

Chính vì thế, cả lớp ông lúc đấy có đến hơn hai phần ba đều nghỉ học và tình nguyện lên đường đi bộ đội để chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. "Nhìn cảnh đất nước mình nhà tan cửa nát hết thì học hành gì. Khi ấy một người chú đã hy sinh, một chú thì đang chiến đấu ở mặt trận Quảng Trị nên tôi được tiêu chuẩn ở nhà để chăm lo bà nội. Nhưng lúc đó tôi nghĩ xã hội có thể lo được cho bà, đánh giặc để giải phóng dân tộc mới là quan trọng nhất. Vì thế tôi lên đường", ông kể.

Ở độ tuổi ngoài "thất thập cổ lai hy", giọng ông vẫn rắn chắc và đầy hào khí, như khẳng định rằng dù chiến tranh có thể lấy đi của ông biết bao người đồng đội anh dũng, để lại trong ông những vết thương in hằn khắp thân thể, nhưng không thể nào đánh gục được tinh thần của người chiến sĩ cách mạng.

Suốt cuộc đời binh nghiệp, ông đã trực tiếp tham gia hàng trăm trận đánh lớn nhỏ trên khắp các chiến trường ác liệt. Ông đi qua kháng chiến chống Mỹ, trải qua những trận đánh trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, góp phần vào thắng lợi chung của dân tộc; tham gia làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc chiến trường biên giới Tây Nam. Mỗi mặt trận là một thử thách mới, mỗi trận đánh là một lần đối diện ranh giới sống - chết nhưng chưa một lần ông mảy may run sợ.

Ông thuộc Trung đoàn 88 cơ động của Bộ Quốc phòng, ngày 31.12.1965 bắt đầu rời miền Bắc bí mật đi vào chiến trường Tây nguyên, Đông Nam bộ rồi đến Tây Nam bộ. "Trung đoàn của chúng tôi đã tham gia chiến dịch rất vẻ vang là trận đánh Đồi A1 trong chiến dịch Điện Biên Phủ, chấm dứt ách thống trị của thực dân Pháp; sau đó lên đường vào miền Nam. Trong sự kiện lịch sử 30.4.1975, chúng tôi đánh đến cầu Chữ Y, Tổng nha Cảnh sát, sau đó chiếm kho xăng Nhà Bè… Ngày đó, chúng tôi thực hiện theo lối đánh vu hồi, đi từ Đồng bằng sông Cửu Long (Gò Công) qua Mỹ Tho, Long An và đánh thẳng vào Sài Gòn, như đâm một phát ngay cạnh tim của địch…", ông kể đầy tự hào.

Sau phút tự hào với những chiến công cùng đồng đội, ông lại lặng đi. Điều khiến ông xót xa nhất là nhìn đồng đội của mình ngã xuống sau mỗi trận đánh, tất cả như những vết hằn ký ức cứ theo ông suốt chặng đường sau này.

Giọng ông trầm lại: "Đi hết các chiến trường, trải qua hàng trăm trận đánh, bị thương thì phải đau chứ vì máu xương của mình đổ xuống mà. Nhưng đau hơn cả là đồng đội mãi mãi nằm lại ở chiến trường. Đau xót không tả hết được!".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn