Mẹ Việt Nam Anh hùng

Cống hiến hôm nay

Tây Ninh01/07/2026Phạm Tuấn Anh (Đoàn xã Tân Biên, tỉnh Tây Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày tháng Tư, bầu không khí như mang theo một lớp ký ức đặc biệt, vừa rực rỡ, vừa lắng sâu. Tôi đã có dịp được lắng nghe câu chuyện của Mẹ Phan Thị Hợi – một người mẹ bình dị nhưng trái tim lại rộng lớn như cả một khoảng trời lịch sử. Mỗi lời mẹ kể không chỉ là hồi ức, mà như từng giọt thời gian nhỏ xuống, thấm vào lòng người nghe một cách âm thầm mà day dứt.

Mẹ nói về những người con của mình – những chàng trai đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ mang theo ước mơ còn dang dở, những lời hứa chưa kịp thực hiện, nhưng vẫn chọn lên đường vì một điều lớn lao hơn: độc lập, tự do của dân tộc. Trong ánh mắt mẹ, tôi không chỉ thấy nỗi đau mất mát, mà còn có cả niềm tự hào lặng lẽ. Đó là thứ cảm xúc rất đặc biệt, như ngọn lửa vừa cháy âm ỉ vừa soi sáng, khiến người đối diện không thể nào quên.

Sự hi sinh ấy không phải là điều gì xa vời hay trừu tượng. Nó rất cụ thể, rất đời thường. Đó là một bữa cơm thiếu đi người con, là những đêm dài mẹ thao thức chờ tin, là khoảng sân nhà trở nên rộng hơn vì vắng tiếng cười. Nhưng cũng chính từ những mất mát ấy, đất nước ta mới có được ngày hôm nay – một ngày hòa bình, nơi tiếng súng chỉ còn trong ký ức, nơi thế hệ trẻ như chúng tôi được sống, học tập và mơ ước trong yên bình.

Nghe mẹ kể, tôi nhận ra rằng sự hi sinh của thế hệ đi trước không chỉ nằm ở việc họ đã ngã xuống, mà còn ở việc họ đã dám sống một cuộc đời trọn vẹn cho lý tưởng. Họ không chọn con đường dễ dàng. Họ chọn con đường đúng. Và chính điều đó khiến sự hi sinh của họ trở nên thiêng liêng, không thể đo đếm bằng bất kỳ thước đo nào.

Từ những câu chuyện ấy, tôi tự hỏi bản thân: mình đang làm gì với cuộc sống hiện tại? Khi chúng tôi được học hành đầy đủ, được tiếp cận công nghệ, được tự do lựa chọn con đường tương lai, thì trách nhiệm của chúng tôi không thể chỉ dừng lại ở việc “sống cho riêng mình”. Thế hệ trẻ hôm nay không cần cầm súng ra chiến trường, nhưng lại đang đứng trước một “mặt trận” khác – đó là xây dựng và phát triển đất nước trong thời bình.

Cống hiến hôm nay không nhất thiết phải là những điều quá lớn lao. Đôi khi, đó là việc học tập nghiêm túc, không ngừng trau dồi tri thức. Đó là ý thức giữ gìn văn hóa, bảo vệ môi trường, sống có trách nhiệm với cộng đồng. Đó cũng là việc dám sáng tạo, dám khởi nghiệp, dám đưa trí tuệ Việt Nam vươn xa hơn trên bản đồ thế giới. Mỗi hành động nhỏ, nếu được thực hiện bằng sự chân thành và ý thức trách nhiệm, đều góp phần tạo nên một tương lai bền vững cho quê hương.

Tuy nhiên, thực tế cũng cho thấy một bộ phận người trẻ còn thờ ơ, thiếu định hướng, dễ bị cuốn vào những giá trị phù phiếm. Điều này khiến tôi càng thấm thía hơn rằng việc ghi nhớ sự hi sinh của thế hệ trước không chỉ là để biết ơn, mà còn là để tự nhắc nhở bản thân phải sống xứng đáng hơn. Lịch sử không phải là những trang sách khô khan, mà là nền móng để chúng ta đứng vững và bước tiếp.

Rời khỏi buổi trò chuyện với mẹ Phan Thị Hợi, trong tôi vẫn còn vang lên những câu chuyện chưa dứt. Tôi hiểu rằng mình không thể quay lại quá khứ để chia sẻ những gian khổ ấy, nhưng tôi có thể sống tốt hơn trong hiện tại. Có thể nói, trách nhiệm lớn nhất của thế hệ trẻ hôm nay chính là biến sự biết ơn thành hành động cụ thể – học tập, lao động, sáng tạo và cống hiến.

Nếu sự hi sinh của những người đi trước là những viên gạch đặt nền móng, thì chúng tôi – những người trẻ hôm nay – chính là những người tiếp tục xây dựng ngôi nhà chung mang tên Việt Nam. Và mỗi ngày trôi qua, chúng tôi cần tự hỏi: mình đã góp thêm được viên gạch nào chưa?

Bởi lẽ, lòng biết ơn đẹp nhất không nằm ở lời nói, mà nằm ở cách chúng ta sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn