CÕNG THƯƠNG BINH QUA ĐÈO
Trong chiến dịch Tây Bắc năm 1952, chiến sĩ Hoàng thuộc một đơn vị vận tải. Sau một trận đánh ác liệt, nhiều thương binh cần được đưa về tuyến sau điều trị.
Đường núi hiểm trở, xe không thể đi được. Mỗi chiến sĩ phải cõng một thương binh vượt qua những con dốc cao, vực sâu và những cánh rừng rậm.
Hoàng nhận nhiệm vụ đưa một đồng đội bị thương nặng về bệnh xá. Người thương binh sốt cao liên tục và nhiều lần ngất lịm. Đêm đến, trời lạnh buốt, Hoàng cởi chiếc áo duy nhất của mình đắp cho đồng đội.
Có lúc kiệt sức, đôi chân không còn cảm giác, nhưng mỗi khi nghe tiếng rên đau của người thương binh, Hoàng lại cố gắng bước tiếp.
Sau hai ngày hai đêm, anh đưa được đồng đội đến bệnh xá an toàn. Người thương binh ấy được cứu sống.
Nhiều năm sau, họ gặp lại nhau trong ngày hội cựu chiến binh. Người thương binh năm nào nắm chặt tay Hoàng và nói:
– Nếu không có anh, tôi đã không còn cơ hội được nhìn thấy ngày đất nước hòa bình.
Câu chuyện ấy trở thành biểu tượng đẹp về tình đồng chí thiêng liêng của người lính trong kháng chiến.



