Cụ bà vá áo cho chiến sĩ
Cụ bà vá áo cho chiến sĩ
Tôi là bà Hoàng Thị Mùi, sống trong một bản nhỏ ở Việt Bắc. Năm 1947, chiến sự diễn ra ác liệt, nhiều đơn vị bộ đội thường ghé qua bản nghỉ chân trước khi lên đường chiến đấu. Tôi tuổi đã cao, không thể cầm súng hay đi dân công, nên xin nhận việc vá áo quần cho các chiến sĩ. Mỗi khi các anh đến, tôi ngồi bên bếp lửa, cặm cụi khâu lại từng đường rách trên vai áo, gấu quần. Có chiến sĩ áo sờn đến mức vá chồng vá vá, vậy mà vẫn vui vẻ xin ra trận. Một đêm lạnh, tôi thức rất khuya để vá xong chiếc áo cho một anh lính trẻ sáng mai lên đường. Trước lúc đi, anh cúi đầu cảm ơn và gọi tôi là mẹ. Nghe vậy, mắt tôi cay cay. Vài tháng sau, đơn vị ấy trở về báo tin chiến thắng. Tôi mừng lắm vì những mũi kim chỉ nhỏ bé của mình cũng góp phần giữ ấm cho các con trong những ngày kháng chiến gian lao.



