"Cứ để tôi đi trước"
"Cứ để tôi đi trước"
Thời gian: Cuối năm 1974, trước Chiến dịch Tây Nguyên
Địa điểm: Sở Chỉ huy Mặt trận Tây Nguyên (B3)
Những tháng cuối năm 1974, Bộ Tư lệnh Mặt trận Tây Nguyên bước vào giai đoạn chuẩn bị cho chiến dịch lớn nhất từ trước đến nay. Trên cương vị Tư lệnh Mặt trận, Thiếu tướng Vũ Lăng không chỉ làm việc với bản đồ và kế hoạch tác chiến. Ông dành nhiều thời gian xuống các đơn vị, trực tiếp kiểm tra đường cơ động, trận địa và nơi đóng quân của bộ đội.
Theo hồi ức của nhiều cán bộ từng công tác tại Mặt trận B3, mỗi lần đi kiểm tra, Vũ Lăng thường không muốn cấp dưới chuẩn bị quá cầu kỳ. Ông mặc bộ quân phục đã bạc màu, mang ba lô như mọi cán bộ khác và đi bộ cùng đoàn.
Có lần, khi đơn vị chuẩn bị vượt qua một đoạn đường rừng vừa bị bom cày xới, một cán bộ đi cùng đề nghị:
– "Báo cáo Tư lệnh, để anh em đi trước kiểm tra đã."
Vũ Lăng lắc đầu:
– "Không. Cứ đi bình thường. Nếu chiến sĩ đi được thì chỉ huy cũng phải đi được."
Đó không phải là sự liều lĩnh. Ông muốn tận mắt quan sát địa hình, đánh giá khả năng cơ động của bộ đội và cảm nhận đúng những khó khăn mà chiến sĩ sẽ gặp khi chiến dịch bắt đầu.
Suốt nhiều giờ hành quân, ông đi cùng tốc độ với mọi người. Khi nghỉ chân, ông ngồi ngay trên tấm tăng trải dưới đất, uống chung bi đông nước, hỏi từng cán bộ trẻ về tình hình đơn vị, sức khỏe chiến sĩ và việc bảo đảm lương thực.
Một sĩ quan trẻ sau này nhớ lại rằng điều khiến anh bất ngờ không phải là những câu hỏi về tác chiến, mà là câu hỏi rất đời thường của vị Tư lệnh:
– "Đêm qua anh em ngủ được không? Mùa khô Tây Nguyên ban ngày nóng, ban đêm lạnh, phải giữ sức để còn đánh lâu dài."
Chính sự quan tâm ấy khiến nhiều cán bộ trẻ bớt căng thẳng trước chiến dịch lớn. Họ cảm nhận người chỉ huy không đứng ở phía sau để ra lệnh, mà luôn chia sẻ mọi gian khổ với cấp dưới.
Sau này, khi Chiến dịch Tây Nguyên toàn thắng, nhiều đồng đội vẫn nhắc đến hình ảnh vị Tư lệnh lặng lẽ đi đầu trên những con đường rừng. Đó là phong cách chỉ huy đã tạo nên niềm tin rất lớn trong toàn Mặt trận.
Đối với Vũ Lăng, muốn chiến sĩ tin mình thì trước hết người chỉ huy phải sẵn sàng cùng họ vượt qua những gian khổ như nhau.
Ý nghĩa câu chuyện
Uy tín của người chỉ huy không chỉ được tạo nên từ tài thao lược, mà còn từ việc dám chia sẻ gian khổ với cán bộ, chiến sĩ. Chính những hành động giản dị ấy đã giúp Vũ Lăng trở thành một trong những vị tướng được đồng đội kính trọng và yêu quý.


