Cụ Sở – một cựu chiến binh thời chống Mỹ
Cụ Sở – một cựu chiến binh thời chống Mỹ
Trong căn nhà nhỏ tại vùng đất mỏ Quảng Ninh, cụ Sở – một cựu chiến binh thời chống Mỹ, vẫn thường lặng lẽ nhìn vào vết sẹo dài nơi khóe miệng và bước chân tập tễnh mỗi khi trái gió trở trời. Đó không chỉ là dấu vết của chiến tranh, mà là cả một bầu trời ký ức về tình đồng đội thiêng liêng.
Cụ Sở kể, ngày ấy cụ cùng hai người anh em chí cốt tên là Nam và Nghĩa cùng nhau lên đường nhập ngũ. Ba chàng trai trẻ hừng hực khí thế, thề cùng nhau đi, cùng nhau về. Nhưng chiến trường khốc liệt không như một giấc mơ. Trong một trận đánh ác liệt, quân địch xả súng xối xả, một viên đạn đã bắn sượt qua khóe miệng cụ, và một viên khác găm thẳng vào chân khiến cụ gục xuống.
Giữa làn mưa đạn, tưởng chừng cái chết đã cận kề, anh Nam đã không ngần ngại lao ra che chắn, đỡ cho cụ một làn đạn chí mạng và hy sinh ngay tại chỗ. Anh Nghĩa khi ấy cũng bất chấp hiểm nguy, vừa bắn trả vừa dìu cụ Sở về phía trại cứu thương. Nhưng nghiệt ngã thay, anh Nghĩa cũng trúng đạn và ngã xuống khi chỉ còn cách vùng an toàn một đoạn ngắn. Cụ Sở được đồng chí khác đưa về cứu chữa thành công, nhưng hai người anh em thân thiết nhất đã mãi mãi nằm lại chiến trường.
Kỷ vật duy nhất còn sót lại là khẩu súng lục ngắn của anh Nam – thứ mà anh vẫn thường dùng để tập bắn mỗi khi vơi tiếng bom. Đối với cụ Sở, khẩu súng không chỉ là vũ khí, mà là hiện thân của người bạn đã hy sinh mạng sống cho mình.
Giờ đây, sống trong thời bình, mỗi khi chạm vào vết sẹo nơi khóe miệng hay nhìn khẩu súng cũ, cụ vẫn không nguôi ám ảnh và nỗi buồn vì không thể bảo vệ được hai người anh em. Nhưng vượt lên tất cả, cụ luôn dặn lòng phải sống thật tốt, thật ý nghĩa để thay cho cả phần của Nam và Nghĩa. Câu chuyện của cụ Sở là minh chứng sống động cho tinh thần thép và tình đồng chí cao cả, nhắc nhở thế hệ trẻ chúng em rằng: Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những hy sinh không gì bù đắp nổi.



