CUA BÀ VIÊN
CUA BÀ VIÊN
CUA BÀ VIÊN
Đường Trường Sơn năm ấy không dành cho những người yếu bóng vía.
Những con dốc dựng đứng nối tiếp nhau. Hai bên là rừng sâu. Trên đầu là máy bay địch.
Và dưới bánh xe là một con đường có thể biến thành vực thẳm chỉ sau một tiếng nổ.
Phùng Thị Viên biết điều đó.
Chị từng là thanh niên xung phong, rồi trở thành người phụ trách Trung đội nữ lái xe mang tên Anh hùng Nguyễn Thị Hạnh. Những cô gái dưới quyền chị đều còn rất trẻ. Có người chưa từng nghĩ mình sẽ có ngày cầm vô-lăng giữa chiến trường.
Nhưng họ đã làm được.
Một lần, đoàn xe đang xuống dốc Y Leng.
Bất ngờ máy bay địch phát hiện.
Tiếng súng từ trên cao dội xuống.
Chiếc xe của Phùng Thị Viên bị trúng đạn, hệ thống phanh hỏng.
Chiếc xe bắt đầu lao xuống dốc.
Nhanh hơn.
Nhanh nữa.
Phía trước là một chiếc cầu hẹp.
Chỉ cần lệch tay lái, tất cả có thể rơi xuống vực.
Trong khoảnh khắc ấy, người phụ nữ ngồi sau vô-lăng không có thời gian để sợ.
Chị phải quyết định.
Phùng Thị Viên ghì chặt tay lái, đưa chiếc xe sát vào taluy rồi đánh mạnh tay lái.
Chiếc xe xoay ngang.
Nó đổ nghiêng xuống vệ đường.
Ngay trước vực sâu.
Mọi người trên xe sống sót.
Một chiến sĩ chỉ bị thương nhẹ.
Còn người phụ nữ vừa đưa cả chiếc xe trở về từ ranh giới sống chết vẫn ngồi đó, bình tĩnh như thể mình vừa vượt qua một con dốc bình thường.
Sau này, đoạn cua nguy hiểm ấy được đồng đội gọi bằng một cái tên rất đặc biệt:
“Cua bà Viên.”
Cái tên ấy nghe giản dị.
Nhưng phía sau nó là cả một thời tuổi trẻ.
Là những cô gái đã ngồi sau vô-lăng thay cho những người lính ra trận.
Là những chuyến hàng phải đến.
Là những thương binh phải trở về.
Và là một người phụ nữ đã dùng đôi tay mình giữ lấy mạng sống của cả đoàn xe giữa tuyến lửa.
Chiến tranh rồi cũng qua.
Những con đường ngày ấy giờ đã khác.
Nhưng mỗi khi nhắc đến “Cua bà Viên”, người ta vẫn nhớ rằng:
Có những khúc cua không chỉ được vượt qua bằng tay lái — mà bằng bản lĩnh của một thế hệ không cho phép mình dừng lại trước hiểm nguy.



