Cựu Thanh niên xung phong

Cuộc gặp lại sau nửa đời người”

Người lính từng tham gia chiến đấu ở miền Trung, sau chiến tranh trở về với cuộc sống bình thường, mang theo ký ức về đồng đội thất lạc.

Hà Tĩnh21/04/2026Dương Thị Hải (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1974, trong một trận đánh ác liệt, đơn vị của Lê Minh Khánh bị chia cắt. Trong lúc rút lui, anh và người bạn thân nhất — một người lính cùng quê — bị lạc nhau giữa rừng.

Họ không kịp nói với nhau một lời.

Sau đó, mỗi người một hướng, chiến tranh cuốn họ đi. Khánh sống sót, trở về sau năm 1975. Nhưng anh luôn nghĩ rằng người bạn kia đã không còn.

Nhiều năm trôi qua, anh lập gia đình, làm nghề mộc, sống một cuộc đời bình dị. Nhưng mỗi dịp tháng 7, anh lại lặng lẽ thắp nhang, coi như gửi cho người bạn năm xưa.

Một ngày nọ, trong một buổi họp mặt cựu chiến binh, có người gọi tên anh từ phía sau.

Anh quay lại.

Một người đàn ông tóc đã bạc, đứng lặng. Hai người nhìn nhau rất lâu, như cố ghép lại ký ức cũ.

Rồi người kia nói:
“Khánh… phải không?”

Chỉ một câu thôi, nhưng đủ để cả hai nhận ra nhau.

Họ ôm chầm lấy nhau. Không ai nói thêm điều gì trong vài phút đầu—chỉ có những cái vỗ vai và đôi mắt đỏ.

Sau này, họ mới kể lại: hôm đó, người bạn kia cũng tưởng Khánh đã hy sinh. Ông bị thương, được cứu, rồi chuyển đơn vị. Sau chiến tranh, vì mất liên lạc nên không tìm được nhau.

Khánh nói:
“Tôi đã chuẩn bị tinh thần là không bao giờ gặp lại… nên hôm đó, giống như gặp lại một phần đời của mình.”

Ý nghĩa câu chuyện

Câu chuyện cho thấy chiến tranh không chỉ chia cắt trong một khoảnh khắc, mà có thể kéo dài sự chia cắt ấy suốt hàng chục năm. Nhưng đồng thời, nó cũng cho thấy giá trị của những cuộc hội ngộ—khi con người tìm lại được nhau, dù thời gian đã đi rất xa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn