Cựu chiến binh

Cuộc gặp sau ba mươi năm

Cuộc sống thời bình trôi đi lặng lẽ. Tôi trở về quê, lập gia đình, sống một cuộc đời bình dị như bao người khác. Nhưng sâu trong ký ức, hình ảnh những người đồng đội năm xưa chưa bao giờ phai. Cho đến một ngày…

Hải Phòng20/04/2026Đoàn xã Hà Đông (Đoàn xã Hà Đông)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ba mươi năm rồi… kể từ ngày rời chiến trường.

Cuộc sống thời bình trôi đi lặng lẽ. Tôi trở về quê, lập gia đình, sống một cuộc đời bình dị như bao người khác. Nhưng sâu trong ký ức, hình ảnh những người đồng đội năm xưa chưa bao giờ phai.

Cho đến một ngày…

Tôi nhận được một cuộc gọi.

Giọng nói bên kia khàn khàn:
“Minh à… còn nhớ tao không? Tao là Nguyễn Văn Hòa đây.”

Tôi sững người.

Hòa… người đồng đội đã cùng tôi đi qua những năm tháng khốc liệt nhất.

Tôi tưởng mình nghe nhầm.

“Hòa… mày còn sống à?”

Đầu dây bên kia bật cười:
“Còn sống chứ. Mày tưởng tao bỏ mày lại dễ vậy à?”

Chỉ một câu nói thôi… mà tôi nghẹn lại.

Chúng tôi hẹn gặp nhau ở một quán nhỏ gần thị xã.

Ngày gặp lại, tôi đến sớm.

Tay tôi run nhẹ.

Không phải vì lạnh… mà vì hồi hộp.

Rồi từ xa, một người đàn ông tóc đã bạc, dáng đi chậm rãi bước vào.

Tôi nhìn kỹ…

“Minh phải không?” – ông ấy hỏi.

Tôi đứng bật dậy:
“Hòa!”

Chúng tôi ôm chầm lấy nhau.

Không cần nói nhiều.

Chỉ cần cái ôm ấy… đã đủ cho ba mươi năm xa cách.

Chúng tôi ngồi xuống.

Trước mặt là hai tách trà nóng.

Nhưng trong đầu thì lại là cả một trời ký ức.

Hòa cười:
“Nhớ trận năm xưa không? Cái đêm giữ chốt ấy…”

Tôi gật đầu.

Làm sao quên được.

Từng tiếng súng, từng bước chân, từng khuôn mặt đồng đội… tất cả như hiện về rõ ràng.

Hòa tiếp:
“Lúc đó tao cứ nghĩ không còn gặp lại mày nữa.”

Tôi nhìn bạn, khẽ nói:
“Có những điều… tưởng như mất rồi, nhưng hóa ra vẫn còn.”

Chúng tôi kể cho nhau nghe.

Người thì kể về gia đình.
Người thì kể về cuộc sống sau chiến tranh.
Có những đoạn cười vang.
Có những đoạn lại lặng im.

Nhưng nhiều nhất… là những cái thở dài.

Tôi hỏi:
“Còn những người khác… mày còn liên lạc được ai không?”

Hòa lắc đầu.

Không ai nói thêm gì.

Không cần nói, chúng tôi đều hiểu.

Có những đồng đội… mãi mãi không trở về.

Tôi rút trong túi ra một mảnh giấy cũ.

Đó là danh sách đơn vị ngày xưa.

Tôi đã giữ nó suốt mấy chục năm.

Hòa nhìn, mắt đỏ lên:
“Mày vẫn giữ à?”

Tôi gật đầu:
“Ừ… để nhớ.”

Không khí bỗng trầm xuống.

Ngoài kia, nắng chiều rơi nhẹ qua khung cửa.

Tôi chợt nói:
“Chiến tranh qua rồi… nhưng ký ức thì không.”

Hòa im lặng một lúc, rồi khẽ nói:
“Nhưng ít nhất… chúng ta còn ngồi đây.”

Tôi nhìn bạn.

Đúng vậy.

Chúng tôi còn sống.

Còn được gặp lại nhau.

Đó đã là một điều may mắn.

Trước khi chia tay, chúng tôi đứng thật lâu.

Không ai muốn nói lời tạm biệt.

Hòa vỗ vai tôi:
“Minh này… sống tốt nhé.”

Tôi cười:
“Ừ… mày cũng vậy.”

Chúng tôi quay lưng đi.

Nhưng tôi biết…

Cuộc gặp ấy sẽ theo tôi đến hết cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn